Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Công lý, Tự do và Nhân quyền với người Da Màu ở Mỹ.



Bắt đầu sự kiện là vào lúc 12 giờ trưa ngày thứ bảy 9/8/2014  ở ngoại ô thành phố Ferguston bang Missouri, viên cảnh sát Darren Wilson ngồi trong xe tuần tra đuổi theo hai người đàn ông da den có tên là Michael Brown 18 tuổi và Dorian Johnson đang đi dưới lòng đường của một con phố nhỏ , bởi vì viên  cảnh sát nghi ngờ là hai thanh niên này vừa  xô đẩy một nhân viên bán hàng để ăn cắp một vài điếu xì-gà của cửa hàng cạnh đấy. Khi đối mặt hai thanh niên này Darren Wilson lệnh buộc họ bước lên vỉa hè nhưng họ không tuân theo và có ý chống lại, trong cơn tức giận Darren Wilson khi đó còn đang ngồi trong xe tuần tra  liền rút súng bắn một loạt 12 phát về phía hai người thanh niên da đen, hậu quả là  có tới 8 viên đạn ghim vào đầu, vai và ngực của Brown và làm anh ta tử thương tại chỗ.
Michael Brown 18, bị Sĩ quan Cảnh sát da trắng Wilson bắn chết giữa trưa ngày 9/8/2014
vì nghi rằng Brown đã ăn cắp vài điếu xì-gà trong một cử hiệu nhỏ ở Ferguston

Đến 8 giờ tối ngày 24/11/2014, Theo luật Mỹ, khi các công tố viên ở Ferguston, Missouri công bố quyết định của Bồi thẩm đoàn rằng Viên Trung úy cảnh sát Wilson 28 tuổi  là người dùng súng bắn 8  phát vào  Michael Brown không có vũ trang giết chết anh ta là vô tội. Trong khi nhà cầm quyền Ferguston thừa biết rằng khi họ tuyên bố  Sĩ quan cảnh sát Wilson vô tội thì sẽ có một làn sóng giận dữ bùng phát ngay lập tức nên họ đã nhanh chóng triển khải lực lương Cảnh sát chống bạo động, và dựng lên các hàng rào bao quanh các tòa nhà công quyền. 

Liền ngay đêm đó Tổng thống Mỹ Obama kêu gọi người dân bình tĩnh và rằng họ có quyền đi biểu tình đòi công lý nhưng phải trong không khí hòa bình, không bạo lực. Tuy nhiên, ngay sau đó màn hình TV của Mỹ đã được lấp đầy bởi những hình ảnh xe cảnh sát bị đốt cháy, đám đông bỏ chạy vì  bị xịt vòi rồng và hơi cay, dùi cui điện được vung lên đầu người biểu tình và đạn cao su bắn tới tấp vào họ. Truyền hình cũng chiếu cảnh những thanh niên da màu ném gạch đá và đập phá, đốt cháy xe tuần tra của Cảnh sát và thiêu rụi hàng chục các cửa hàng. Các khẩu hiệu đòi công lý cho người Da đen được giăng lên khắp nơi: “Punish Wilson” - Phải trừng trị Wilson,  “Hands up Don’t shoot”- Giơ tay rồi không bắn, có ý nói rằng khi Brown đã giơ tay đầu hàng rồi mà Wilson còn bắn 8 phát đạn liên tiếp để cố tình giết  chết anh ta !
Mặc dù theo luật Mỹ hành vi phân biệt chủng tộc sẽ bị trừng phạt, nhưng trên thực tế  nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ đang hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết…không phải chỉ ở Fergustion mà cả ở New York, ở ngay Washington DC ở Texas…ở khắp nước Mỹ.
 
Người Da đen ở Furguston xuống đường biểu tình đòi công lý cho Brown hô vang khẩu hiệu
"Hands up-don't shoot - Đã giơ tay rồi sao còn bắn"
Vụ Cảnh sát bắn chết Michael Brown chỉ là “giọt nước phân biệt chủng tộc tràn ly”:

Thành phố Ferguston chỉ có vỏn vẹn 21.135 người dân, gần 70% là người Da đen. Những câu chuyện về cảnh sát trong thành phố thuộc hạt St.Louis (nơi xảy ra vụ bắn chết Micahel Brown ) nhắm vào người da đen để chặn xét trong giao thông và trên đường phố, áp đặt những khoản tiền phạt mà họ thường không thể trả được và ghép tội họ. Theo thông tin của ArchCity Defenders, một nhóm phi lợi nhuận, phát hiện Tòa án thành phố ở Ferguson chỉ riêng năm 2013 đã phát hành 32.975 lệnh bắt giữ  toàn là những lái xe người da đen buộc tội họ là vi phạm luật giao thông. Những khoản phạt vi cảnh này xếp hạng thứ hai trong nguồn thu nhập 20 triệu USD của thành phố.

Ngoài ra, những phụ nữ trẻ người Da đen của Ferguston  thường xuyên bị  cảnh sát quấy nhiễu và buộc dừng xe để khám xét vì cho rằng họ buôn lậu ma túy  (Theo Economist). Mặc dù ở thành phố này dân số hầu hết là người da đen nhưng người da đen lại tìm việc làm rất khổ sở và khó khăn, nhà cầm quyền thường sử dụng người da đen để chống lại người da đen. Cũng theo Economist, một người da đen kể rằng anh không xin được việc làm trong một casino địa phương bởi vì một thành viên trong nhóm điều hành casino nói với anh ta rằng "những người da trắng sẽ không tới" nếu họ biết anh ta làm việc ở đó. "Và cô ta lại là một người da đen!" !

Không ai quên vụ một thanh niên da đen tên là Trayvon Martin 17 tuổi không  vũ trang đã bị một nhân viên Tuần tra tình nguyện người Da trắng nổ súng bắn chết một cách thương tâm đêm ngày 26/2/2012 tại thành phố Sanford bang Florida và chỉ sau đó ít ngày lại một bồi thẩm đoàn gồm 12 người, (11 người là da trắng trong khi đó dân Da đen chiếm  30% dân số Sanford) ra tuyên bố Zimmerman là vô tội. Với kết luận của bồi thẩm đoàn lúc đó đã đưa hơn 100 thành phố của nước Mỹ kể cả New York và Washington DC  xuống đường tuần hành đòi công lý cho Martin. Các cuộc bạo động ngày càng lớn đến nỗi Tổng thống Obama phải đến Sanford để xoa dịu dư luận và ông đã ra một tuyên bố trong nước mắt, trong tuyên bố ấy có đoạn ông nói: ”Tôi phải thật sự xác định với Trayvon Martin rằng, anh đã chịu nhiều đau khổ do phải đối mặt với  sự phân biệt chủng tộc trong xã hội chúng ta, Matin cũng chính là tôi 35 năm trước đây, và tôi hiểu rằng người Da đen ở  Hoa Kỳ bao gồm cả tôi nữa  nói chung là đã chịu tổn thương của sự phân biệt chủng tộc  (in which he spoke about the trial and about race relations in the United States. Obama said that he identified with Trayvon, that "Trayvon Martin could have been me, 35 years ago." He also said that black men in the United States (himself included, before he became a senator) commonly suffered racial profiling.)  Ông còn nói thêm rằng “trong cuộc đời tôi đã không biết bao lần khi một mình đứng trong thang máy, bỗng thang dừng lại do cuộc gọi ở một tầng nào đó, khi cửa thang mở vài người da  trắng phải bật trở ra khi họ biết có một người đàn ông da đen đang đứng trong buồng thang trong đó...”
Trayvon Martin 17, người bị Zimmerman  Da trắng 28, giết đêm 26/2/2012 rồi Bồi thẩm đoàn cho Zimmerman vô tội
và  cũng dẫn đến biểu tình, bạo động dấy lên trên toàn nước Mỹ.
Tuy nhiên ông Obama với cương vị của mình là một Tổng thống của “nền công lý Hoa Kỳ” cũng chỉ biết nói: “các bạn có quyền xuống đường đòi công lý một cách hòa bình !!!” mà ông không đưa ra bất kỳ một đề nghị sửa đổi nào về luật pháp bảo vệ cho người thiểu số da màu nói chung và da đen nói riêng.

Dù thế cuộc chiến đấu cho công lý vẫn tiếp tục, ngày thứ bảy, 14/12/2014 hàng ngàn người tề tựu về Washington để phản đối  sự hung tàn của cảnh sát đối với người da màu và kêu gọi cải cách các cơ quan thi hành công lực.

Thân nhân của Michael Brown, Eric Garner, Tamir Rice và Trayvon Martin – mà những người biểu tình gọi là nạn nhân của bất công chủng tộc — tham dự vào cuộc biểu tình có tên là “cuộc tuần hành Công lý cho Tất cả.”

Sự kiện này diễn ra gần Điện Capitol nằm trong khuôn khổ một loạt các cuộc biểu tình trên nước Mỹ vào ngày thứ Bảy, do một tổ chức có tên “Hành động Ferguson”  đứng ra kêu gọi và tổ chức.



Cảnh sát ở New York ngang nhiên bóp cổ đến chết một thanh niên Da đen
Eric Garner ngay trên đường phố, giữa ban ngày hôm 17/72014

 
  



Các cuộc biểu tình diễn ra trên toàn nước Mỹ kể từ đêm 24/11/2014 và kéo dài liên tục. Các cuộc biểu tình bùng phát trở lại khi một  bồi thẩm đoàn không truy tố những nhân viên cảnh sát trong vụ Eric Garner một trung niên Da đen bị Cảnh sát New York đánh đập và kẹp cổ cho đến chết ngạt ngay giữa thành phố. Các Bác sĩ pháp y sau khi khám nghiệm đã tuyên bố  đây là một vụ giết người.

Trước đó  em Tamir Rice 12 tuổi bị nhân viên cảnh sát Ohio bắn chết sau khi vung một khẩu súng đồ chơi cũng làm căng thẳng gia tăng.
Cuộc tuần hành ngày thứ Bảy tại Washington do lãnh tụ dân quyền Al Sharpton tổ chức.
Những cuộc tuần hành và tập họp cũng được dự trù tổ chức tại những cộng đồng khác trên nước Mỹ—từ thành phố New York đến tiểu bang Mississippi ở miền nam cho đến khuôn viên trường đại học Indiana miền trung tây. Những cuộc biểu tình khác cũng được tổ chức ở Torontoa (Canada), London (Anh).

Bốn bà mẹ da đen của  Trayvon Martin, Michael Brown, Tamir Rice và Eric Garner: đã trở thành biểu tượng của nạn nhân phân biệt chủng tộc và sự bạc đãi độc ác của CS Mỹ đang chia sẻ nỗi đau mất con của mình.

Công lý cho Brown vẫn đang tiếp tục đấu tranh.

Chiều nay 21/12/2014 tại Tòa án Ferguston Công tố viên Bob McCulloch đã thú nhận rằng ông đã đưa ra các nhân chứng sai cho bồi thẩm đoàn để họ có những phán quyết bất công cho vụ Brown có lợi cho cảnh sát Darren Wilson. Trong một cuộc phỏng vấn với đài phát thanh KTRS vào thứ Sáu, McCulloch nói rằng ông quyết định  đưa ra các nhân chứng giả  để họ " không nói ra  sự thật" trước bồi thẩm đoàn. Cụ thể, McCulloch thừa nhận ông cho một người phụ nữ  có tên là McElroy  mà "Rõ ràng đã không có mặt khi vụ giết người này xảy ra" để làm nhân chứng cho bồi thẩm đoàn. Người phụ nữ nhân chứng giả  làm chứng rằng trước khi bị bắn Michael Brown vật lộn với Wilson khi anh ta bị buộc phải đi lên vỉa hè "như một cầu thủ bóng đá,  dí đầu Wilson cúi xuống,"  để bồi thẩm đoàn phán quyết cho rằng  Sĩ quan Wilson đã  giết chết Brown chỉ là để tự vệ mà thôi…(*)


Theo tờ The Smoking Gun làm rõ chi tiết thêm rằng “bà McElroy khi nghe vụ Brown bị giết mới đến thăm Ferguston, bà ấy vốn có bệnh rối loạn lưỡng cực mà không được điều trị và có tiền sự về phân biệt chủng tộc”  và ”bà ta cũng thừa nhận là bị chứng mất trí nhớ kể từ khị bị ném qua kính chắn gió trong một tai nạn ô tô năm 2001 !”


Việc đưa lời khai và nhân chứng giả cho bồi thẩm đoàn, McCulloch có thể bị truy tố tội vi phạm đạo đức nghiêm trọng. Theo luật bang Missouri  các luật sư đều bị cấm cung cấp "các bằng chứng các luật sư biết là sai."

Theo luật
bang Missouri, các cuộc tranh luận của bồi thẩm đoàn bí mật và  các công tố viên không được phép có mặt, tuy nhiên công tố viên McCulloch đã cùng họ tranh luận trong cuộc họp kéo dài hơn hai giờ đồng hồ…

Ông McCulloch Công tố viên Fergustion đã thao túng, bịa đặt nhân chứng trước bồi thẩm đoàn để không
khởi tố Wilson, cha của ông là Paul McCulloch cũng  là Sĩ quan CS Tp. St. Louis  bị một thanh niên da đen tên là Glenn bắn chết ngày 2/7/1964 khi ông 12 tuổi, người  bắn chết cha ông sau đó bị kết án tử hình
 

Một nhà lập pháp Missouri, Karla
May, hôm thứ sáu 19/12/2014 đã đề nghị tiến hành một cuộc điều tra  về hành vi vi phạm pháp luật bang của McCulloch.  Ông May nói rằng có bằng chứng cho thấy McCulloch "Thao túng quá trình hoạt động của bồi thẩm đoàn ngay từ đầu để đảm bảo rằng Sĩ quan cảnh sát Wilson sẽ không bị truy tố."
Tất cả các các vụ bắn giết người da đen và xử lý các vụ án đó của các nhân viên công quyền của nước Mỹ đã cho chúng ta thấy luật pháp và nhân quyền của nước Mỹ được áp dụng và thực thi như thế nào. Hoa Kỳ luôn tự cao vỗ ngực cho mình là tấm gương của công lý và có quyền rao giảng cho các dân tộc khác về  Nhân quyền,Tự do, Công lý, luôn chọc ngoái, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của những nước mà không đi theo cái gậy chỉ huy của Mỹ.

Thiết tưởng nước Mỹ phải thức tỉnh để trở về với thực tại tồi tệ về nhân quyền, tự do công lý của chính mình, nơi mà hàng năm có không dưới 500 người vô tội phần lớn là người da màu bị chết oan ức dưới họng súng tàn độc của cảnh sát Mỹ rồi được nhà cầm quyền, các nhà thực thi pháp luật Mỹ thao túng, giả dối, bênh vực, chạy tội cho những kẻ giết người.

Chế Trung Hiếu
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 (*) (http://thinkprogress.org/justice/2014/12/21/3606084/how-a-startling-admission-from-the-ferguson-prosector-could-restart-the-case-against-darren-wilson/).

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

NGUYỄN QUANG LẬP ĐÃ VI PHẠM ĐIỀU 88 BỘ LUẬT HÌNH SỰ NHƯ THẾ NÀO?

NGUYỄN QUANG LẬP ĐÃ VI PHẠM ĐIỀU 88 BỘ LUẬT HÌNH SỰ NHƯ THẾ NÀO?


  Mấy ngày nay, dư luận khá quan tâm việc Nguyễn Quang Lập bị cơ quan chức năng tạm giam. Bên cạnh nhiều ý kiến đồng tình với việc giữ nghiêm kỷ cương phép nước, có không ít ý kiến, nhất là một số người trong giới văn nghệ sĩ lại bênh vực Nguyễn Quang Lập, thậm chí thổi phồng ông ta là nhà văn có tài, có tâm, có khả năng “chấn dân khí”, cho rằng việc bắt ông Lập là đàn áp dân chủ, so sánh khiên cưỡng rằng “một vụ nhân văn giai phẩm thời hiện đại”. Trong bài viết của tác giả Đại Bàng gửi cho Blog NVM không đề cập hay công kích đời tư cá nhân ông Lập mà chủ yếu nhìn nhận dưới góc độ pháp luật và thực tiễn để bước đầu làm rõ: Nguyễn Quang Lập đã vi phạm pháp luật như thế nào...

Theo Cổng thông tin điện tử Bộ Công an, ngày 06/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang, ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Quang Lập, sinh năm 1956, hộ khẩu thường trú tại căn hộ B505 - Lô B2 - Chung cư Hoàng Anh - Gia Lai, 37 Nguyễn Văn Hưởng, phường Thảo Điền, quận 2, thành phố Hồ Chí Minh.Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập để xử lý theo quy định của pháp luật. Trước đó, theo thông tin từ face book của Nguyễn Quang Vinh, nhà văn, em trai ông Lập thì ông Lập bị bắt vì điều 258 BỘ luật hình sự.Tuy nhiên, ngày Theo trang Facebook của nhà văn Nguyễn Quang Vinh và một số trang tin khác thì ông Lập đã bị khởi tố vì tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » theo điều 88 Luật Hình sự.

Để làm rõ việc ông Lập có vi phạm hai điều 88, 258 của BLHS không, cần hiểu đúng nội dung các điều luật này. Cụ thể: Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân:
Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:
Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm: 
a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

Trước hết, nếu hiểu theo Điều 88, có thể thấy rõ ông Nguyễn Quang Lập đã có hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cụ thể là vi phạm cả 3 phần a, b,c trong điểm 1. (khung hình phạt từ 3-12 năm – đúng như ông Lập đã dự báo khi nói với vợ, nếu 9 ngày không về thì 3 năm).

Thứ nhất, ông Lập đã Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân. Điều này được thể hiện thường xuyên, nhiều lần trên trang blog bọ lập Quê choa mà ông Lập thực hiện. Có thể nêu ra nhiều trường hợp bài viết xuyên tạc, phỉ báng lãnh đạo Đảng, Nhà nước và một số cán bộ cấp cao...Nhiều bài viết khác có nội dung sai sự thật, phỉ báng bộ máy quản lý, điều hành, lãnh đạo đất nước. Xin được lấy ví dụ về một bài đăng trên blog của ông Lập, dù chỉ là đăng lại bài của bà Nguyễn Thị Từ Huy nhưng có đoạn: “Hết người này rồi người khác vào tù.Chín mươi triệu người Việt Nam còn ở ngoài nhà tù nhỏ, bao giờ chúng ta quyết định sẽ thôi sống hèn?” “Cũng tương tự như việc đa số các anh im lặng, buông xuôi, trước những dấu hiệu rõ rệt, không thể phủ nhận, về sự lệ thuộc của đất nước này vào Trung Quốc. Cá nhân tôi, từ những gì nhìn thấy và biết được, tôi cho rằng sở dĩ có tình trạng phụ nữ phải kéo cày như thế này, sở dĩ có sự suy thoái toàn diện của xã hội hiện nay, có sự mất độc lập quốc gia hiện nay là vì đa số đàn ông các anh hèn và quá hèn..”. Qua đoạn trích trên cũng đủ thấy bài viết này đã xuyên tạc, phỉ báng chính quyền như thế nào khi coi đất nước như một nhà tù, 90 triệu dân ở một "nhà tù nhỏ”. Dù không trực tiếp viết bài này, nhưng với hành vi đăng bài, NQL đã phạm tội “tuyên truyền xuyên tac, phỉ báng chính quyền nhân dân” mà không thể chối cãi.
 
Có thể kể ra hàng loạt bài viết với những cái tên như “Nhục quá trời“, “Phải uốn lưỡi 7 lẫn trước khi nói, Bác Thanh ạ!“, “Đảng quá muộn nếu chờ đến năm 2016“…mà NQL cho đăng tải trên blog đã đủ cho thấy nó xuyên tạc, phỉ báng cái gì, thiết nghĩ không cần phân tích thêm. Đó là chưa kể hàng loạt những lời bình phẩm nhăng cuội thì tính chất xuyên tạc ,phỉ báng còn lớn hơn mà chắc rằng cơ quan an ninh điều tra sẽ có đủ chứng cứ thu thập để làm rõ hành vi phạm tội khiến đương sự phải tâm phục khẩu phục. Còn đây là một đoạn NQL viết trên blog Quê Choa, bạn đọc thử xem nó có vi phạm gì không: “Khi đọc đơn kêu cứu của sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh về trường hợp cháu Nguyễn Phương Uyên bị bắt cóc là mình tin ngay. Tin và đau xót vô cùng. Nào cháu Phương có tội gì đâu… Chống Trung Quốc xâm lược mà tội a? Nếu chống quân xâm lược là có tội thì bán bố nước Nam này cho xong, khỏi phải cãi nhau mệt!” Về việc này, một bạn đọc đã viết: “Uyên yêu nước mà đi kêu gọi lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam sao? Nghiêm trọng hơn là lời kêu gọi chống Đảng Cộng sản Việt Nam được Uyên viết bằng “máu” (có thẻ là phẩm màu đỏ), điều này là phỉ báng nhà nước Việt Nam rõ ràng, nham hiểm như thế mà gọi là yêu nước sao? Yêu nước kiểu gì mà quyết tâm “dũng mãnh” thế kia, để chống nhà nước dùng cả “máu” cơ đấy ! Uyên và Kha đã tung lá cờ nào ra vậy, cờ vàng ba sọc. Chắc là Quê Choa đang nghĩ người Việt Nam yêu nước sẽ dễ dàng bị thôi miên, dẫn đến không phân biệt đâu là thiện, đâu là ác nên mới nói lời non nớt như thế để biện minh cho Uyên và Kha! Thật ra, người Việt Nam yêu nước không tầm thường như những gì mà Quê Choa và các Blogger nghĩ đâu!

Xin được ví dụ tiếp một bài khác, ngày 16/9/2014, blog Bọ Lập Quê Choa đăng bài Tâm sự của một Dư luận viên nguồn từ blog Loan Nguyễn với dòng chú thích gây tò mò, cuốn hút vì lần đầu tiên người ta phát giác ra một dư luận viên chính hiệu với sự đảm bảo ngay trên đầu bài viết “Ghi lại “nguyên bản” theo sự việc có thật”, tức bản thân tác giả Loan Nguyễn này có “nguyên bản Dư luận viên có thật” hoặc Bọ Lập đảm bảo bài viết của mình lấy từ “Dư luận viên có thật". Nội dung bài viết dựng lên quá trình trở thành một dư luận viên của một sinh viên ở trường đại học chuyên về Công nghệ thông tin, được đào tạo bài bản “chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…”, biện hộ cho động cơ “nhục nhã” của mình là “Khi cái bụng bạn đói, cái nhu cầu hàng ngày nó đòi hỏi, nó réo rắt thì việc bạn xấu hổ với bản thân, với gia đình chẳng còn nghĩa lý gì cả.” và đảm bảo sự thực là “bạn đừng ngạc nhiên vì sao đội ngũ DLV lại đông như kiến cỏ và sẵn sàng lăn xả bất chấp đạo đức, bởi thứ đạo đức chúng tôi được học là chúng tôi phải biết yêu công việc của mình, phải biết bảo vệ chế độ trước mọi thế lực thù địch và chúng tôi phải biết hân hoan vì chúng tôi chẳng khác gì cán bộ công chức nhà nước được trả lương đúng ngày đúng giờ hàng tháng cho công việc bảo vệ đất nước!” Đây là sự tuyên truyền bịa đặt, cũng mang tính phỉ báng chính quyền nhân dân vì trên thực tế, Nhà nước ta không có chủ trương, không có đầu tư để đào luyện một đội ngũ như vậy.

Đặc biệt, phải kể đến việc NQL thường xuyên đăng tải nhiều bài được đăng trên các báo hải ngoại, trang web phản động khác, mà tại các trang này, nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân nước CHXHCN Việt Nam rất nhiều. Điều này phải được hiểu rõ, không phải như mấy nhà dân chủ cuội lu loa rằng Lập chỉ đăng bài, không viết bài thì không chịu trách nhiệm. Phần a, điểm 1 điều 88 đã nêu rõ tội “tuyên truyền”. Hai chữ “tuyên truyền” có nội hàm phù hợp với hành vi của NQL.

Thứ hai, Nguyễn Quang Lập đã Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân... Trong bài "Bọ Lập đi biểu tình" cùng nhiều bài viết khác đăng trên blog, NQL đã cố tình kích động hận thù dân tộc, làm như sắp xảy ra chiến tranh. Lập viết: “Hy vọng tràn trề sẽ gặp đoàn bị tắt ngúm, taxi đi lối nào tắc đường lối đó, đến khi mò tới Lãnh sứ quán TQ thì đoàn đã giải tán, chỉ còn vài chục người. Mình đứng giữa đường ngao ngán. Chưa bao giờ mình ngao ngán như thế. Thằng taxi an ủi mình, nói để con chở ông về, mình không đi biểu tình lần này thì vẫn còn lần khác ông ạ, Trung Quốc còn xâm lược mình dài dài”. Trong nhiều bài khác về quan hệ Việt – Trung, về tình hình kinh tế xã hội, chẳng hạn như đăng, dẫn lại các hình ảnh về quân đội TQ tiến sat biên giới VN hay bôi đen, thổi phồng các nguy cơ vỡ nợ công, các phe nhóm “maphia kinh tế” trong một loạt bài nói về việc ai làm khánh kiệt đất nước...đã cho thấy rõ NQL vi phạm việc tuyên truyền, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân. 

Thứ ba, NQL đã phạm tội làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Điều này thì không cần phân tích thêm cũng đã rõ bởi với hành vi lập, quản lý, điều hành các trang blog, web, face book mang tên “bọ lập Quê choa” mà trong các trang này có nhiều nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân, NQL đã vi phạm tội làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chưa cần phải bắt quả tang hay thu giữ thêm các tài liệu, thông tin, đoạn chat, tin nhắn trao đổi với các tổ chức và cá nhân liên quan thì chỉ rieng những gì lưu giữ trên các trang mạng do Lập quản lý cũng là chứng cứ minh chứng hành vi vi phạm của NQL. Hành vi đó càng rõ ràng hơn khi cơ quan an ninh điều tra bắt giữ, tạm giam và khám xét nơi ở làm việc của Lập, cũng như qua lời khai của NQL còn lộ ra nhiều tình tiết vi phạm khác.

Và với những chứng cứ không thể chối cãi, làm việc với cơ quan an ninh điều tra, ông Lập đã khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội.

Với các luận điểm phân tích ở trên, thiết nghĩ đã đủ để trả lời câu hỏi NQL có vi phạm pháp luật không? Ở đây, Đại Bàng xin phân tích thêm rằng, sự vi phạm đó có thể cần được xem xét nó ở mức nghiêm trọng bởi nó tái phạm nhiều lần, nhiều lần NQL thay đổi các trang mạng, tần suất phát tán các bài tuyên truyền trái pháp luật nhiều với số lượng lớn, lượng truy cập vào các trang của Lập, như chính NQL tự thông tin trên blog:”sau 3 năm bọ Lập vào Sài Gòn. Khi vào Sài Gòn Quê Choa chỉ có 7 triệu view, bọ Lập tính đến 10 triệu view thì cho Quê choa đóng cửa vì quá mệt mỏi và mất thời gian. Mệt mỏi và mất thời gian cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là phải sống trong sợ hãi. Nhưng rồi chẳng những bọ Lập không đóng cửa Quê Choa mà còn mở rộng đề tài và nội dung khiến số view tăng vọt, chỉ trong ba năm nó đã đạt con số 100 triệu view.” Như vậy, tác hại của hành vi tuyên truyền là rất lớn, đây sẽ là một tình tiết tăng nặng mức khung hình phạt đối với NQL và điều này chỉ có thể giảm nhẹ phụ thuộc vào nhận thức, ý thức hối cải, sửa chữa của NQL.

Đại Bàng biết rằng, khi đọc những lập luận này, các nhà dân chủ và đám kền kền sẽ nhảy ngược lên phản bác và trở lại với các luận điệu cũ rích như điều 88 là “vi phạm nhân quyền”, “không rõ ràng”, “yêu nước không có tội”...Vấn đề này Đại Bàng sẽ trở lại trong một bài viết sau. Còn ở đây, xin các vị nhận thức cho rõ một điều, bất kỳ quốc gia nào trên thế giới đều có hệ thông Hiến pháp, pháp luật riêng. Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam được ban hành và đã quy định rõ tại điều 88,cho thấy việc cơ quan chức năng xử lý hành vi phạm tội của ông Nguyễn Quang Lập là đúng pháp luật. Nhân đây, cũng xin nhắn các nhà dân chủ kền kền rằng, cơ quan pháp luật bắt giữ, tạm giam NQL với tư cách công dân vi phạm pháp luật, điều này bình đẳng với mọi công dân trong xã hội, chứ không bàn đến khía cạnh tư cách là nhà văn, nhà thơ, biên kịch hay bờ nóc gơ gì hết, cũng không thể căn cứ vào độ nổi tiếng hay không nổi tiếng mà “không dám” thực thi pháp luật như các vị ảo tưởng. Đó là chưa kể còn nhiều hành vi vi phạm của ông Lập từ trong quá khứ, từ những tác phẩm có dấu hiệu sai trái những năm cuối thập niên 1980 nhiều “tối sáng” cho tới nay...thì cái sự quá mù ra mưa của ông Lập cũng còn nhiều điều để nói, có thể là tấm gương tày liếp cho những người có chút tài năng, chữ nghĩa nhưng ảo tưởng, mụ mị, vĩ cuồng rồi sa vào văn trường ma quỷ...

Đại Bàng cũng khẳng định NQL còn vi phạm điều 258 Bộ Luật Hnh sự, nhưng vấn đề này Đại Bàng xin được trở lại trong một bài viết khác.

FB Nguyễn Văn Minh

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

"BỌ" LẬP ĐÃ ĐẦU HÀNG VÀ XIN KHOAN HỒNG ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI "VIẾT VĂN LƯƠNG THIỆN"



“Bọ” đã đầu hàng.


Như chúng ta đã biết  “Bọ” Nguyễn Quang Lập bị Công an Tp. HCM khám xét nơi ở, trịch thu một số tài liệu và bị bắt giam  vào trưa 6/12/2014 với thông báo rất vắn tắt trên “Cổng thông tin điện tử Bộ Công an” như sau:

"Ngày 06/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang, ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Quang Lập, sinh năm 1956, hộ khẩu thường trú tại căn hộ B505 - Lô B2 - Chung cư Hoàng Anh - Gia Lai, 37 Nguyễn Văn Hưởng, phường Thảo Điền, quận 2, thành phố Hồ Chí Minh.

Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập để xử lý theo quy định của pháp luật."

Theo tin trên trang web của Công an Tp. Hồ chí Minh đăng ngày 10/12/2014 thông báo: “An ninh đã làm việc với ông Lập vào hôm 10/12 và  Ông Lập khẳng định: "từ khi bị bắt đến nay, tình hình sức khỏe và sinh hoạt bình thường.”

Cũng trang web này tường thuật: “Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại.”
“Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội.” (*)

Sau khi Nguyễn Quang Lập bi bắt nhiều trang mạng đều đăng tin này thậm chí các tổ chức phi chính phủ như Tổ chức Quan sát Nhân quyền ( HRW), Ủy ban Bảo vệ Ký giả Quốc tế (
CPJ) (Đều do Mỹ thành lập và có trụ sở ở Mỹ ) đòi phía Việt Nam phải thả Nguyễn Quang Lập ngay lập tức, vì Nguyễn Quang Lập “là vô tội”.

Nguyễn Quang Lập nhiều lần xuống đường biểu tình chống Trung Quốc vì quá "yêu nước "

Tại  một tuyên bố của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam viết “Tin cho hay, họ bị bắt vì đăng tải các bài viết chỉ trích các chính sách và hành động của nhà nước trên mạng. Chính phủ Mỹ kêu gọi chính quyền Việt Nam thả các cá nhân này ngay lập tức và cho phép mọi người dân Việt Nam được tự do bày tỏ quan điểm chính trị, cả trên không gian ảo cũng như trong đời thực”.
Theo nhận định của chính phủ Mỹ, những vụ bắt giữ như thế này “làm tổn hại tới các nghĩa vụ cũng như cam kết quốc tế của Việt Nam về nhân quyền”.
“Việt Nam cần phải bảo đảm rằng các luật lệ và hành động của mình phù hợp với các nghĩa vụ đó,”


Như vậy ta thấy vai trò “Bọ” Lập rất quan trọng đối với tổ chức thù địch với Việt Nam.  Mặc dù ngành công an chưa có kết luận cụ thể về việc phạm tội của “Bọ” , nhưng  kinh nghiệm trong cuộc sống cho ta bài học:”Hễ ta làm cái gì có lợi cho kẻ xấu, thì chúng thường ca ngợi, tán dương thậm chí khen thưởng...và ngược lại thì chúng càng xuyên tạc, đánh tráo phải trái, vu khống và chửi bới!”
Từ khi bị cách chức “Phó ban biên tập tạp chí Cửa Việt vì những ấn phẩm có nội dung lợi dụng chính sách cởi mở để xuyên tạc chế độ" (1992). Nguyễn Quang Lập chuyên tâm viết tiểu thuyết và kịch bản, một vài tác phẩm của Nguyễn Quang Lập được xuất bản và một vài kịch bản được lên sân khấu thu hút người xem, và tất nhiên Nguyễn Quang Lập có thu nhập chính đáng bằng con được văn học của mình.

Nguyễn Quang Lập  giống như Nguyễn Huy Thiệp, và "Bọ" cũng đi theo vết xe đổ của Thiệp: Có tài viết văn, biết cách  khám phá các chủ đề mới, ban đầu được người đọc đón nhận. Nhưng dần dà các chủ đề mới không được khai thác nữa mà lại đi vào sáo mòn, lặp lại các mô-típ cũ, tẻ nhạt và gượng ép và bạn đọc dần rời xa. Rồi Nguyễn Huy Thiệp muốn có thu nhập phải đành viết bậy theo sự giật dây của các kẻ xấu có tiền đang ở đâu đó trong bóng tối hoặc ở ngoài biên giới muốn dùng ngòi bút viết liều của kẻ túng tiền “để làm đòn xoay chế độ”,  Nguyễn Huy Thiệp tự kết thúc  sự nghiệp văn chương của mình bằng một tác phẩm viết thuê cho một nhóm người lưu vong ở hải ngoại, dùng lời văn tục tĩu để chống phá Tổ Quốc, xuyên tạc sự thật để kiếm ít tiền...và rồi tiếng tăm rơi xuống đáy của xã hội... Thực tế ở Việt Nam gần đây một số các cây bút thường chạy theo trào lưu “văn chương lề trái”  trong khi viết phải có “pha chút chống đối chế độ” thì tác phẩm bán mới chạy, mới ăn khách, mới kiếm được tiền; Nếu “tác phẩm” đó không được xuất bản theo đường chính thống trong nước thì lập tức được bọn xấu cho đăng hoặc xuất bản ở nước ngoài, ít ra cũng có năm ba ngàn đô tiền tài trợ gửi về qua tài khoản ngân hàng cho người viết bậy, được ngụy trang với mỹ từ “nhuận bút” nhưng thực ra đó là tiền của thế lực xấu dùng mua rẻ rúng những cây bút viết chống đối chế độ, chúng đặt hàng các “nhà văn” đó tìm cách xuyên tạc các chính sách của Nhà nước Việt Nam làm cho nó yếu đi, dân chúng mất lòng tin vào chế độ, rồi chờ cơ hội vùng lên lật đổ chính quyền. Hầu hết những “tác phẩm” đó không hề có tính phản biện góp phần thúc đẩy tiến bộ xã hội mà là những lời văn xuyên tạc, bóp méo và vu khống chế độ, làm hả dạ kẻ đã không ít hơn một lần bị nhân dân ta vùng lên đánh đuổi tháo chạy vì những hành vị đê hèn làm tay bán nước, hại dân của chúng.



Những Đảng viên bất mãn luôn đứng phía sau Nguyễn Quang Lập  và đồng bọn
 nhằm phụ họa cho chúng viết bậy  làm mất uy tín của chính quyền Việt Nam

Việc Nguyễn Quang Lập thú nhận trước Công an tp. Hồ Chí Minh hành vi vi phạm pháp luật của anh ta và cầu xin được khoan hồng để trở lại làm người lương thiện, kiếm ăn theo  con chữ chân thật của mình là một cái tát như nẩy lửa  xuống mồm bọn Nguyễn Quang A, bọn Sứ Quán Mỹ ở Hà Nội và một số “chấy rận” khác đang lẫn trốn ở trong bóng bối hoặc cố làm ra vẻ “có gan” như  Nguyễn Huệ Chi, Đỗ Trung Quân, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Trọng Tạo… cùng hè nhau to mồm một cách rất vô liêm sĩ phụ họa với HRW, CPJ, VOA, SQ Mỹ tại Hà Nội đòi thả ngay Nguyễn Quang Lập vì cho rằng bắt giam Lập là vi phạm tự do ngôn luận, vi phạm nhân quyền, đàn áp các blogger những người có tiếng nói phản biện nhằm xây dựng cho một Việt Nam tốt hơn... nhưng điều tồi tệ và hèn nhát là chúng lại dấu nhẹm những hành vi tội phạm của đồng bọn là viết thuê cho bọn xấu (Như Bọ đã thú nhận trước Công an) nhằm xuyên tạc tình hình ở Việt Nam, kích động bất tuân pháp luật, làm rối loạn xã hội Việt Nam, tiến tới thực hiện âm mưu lật đổ chính quyền  thông qua các kêu gọi "thực thi dân chủ, nhân quyền" như quan thầy của chúng đã làm ở các nước Đông Âu ở Libya, ở Ai Cập...

------------------------------------------
(*)
 Lời khai của ông Nguyễn Quang Lập với cơ quan An ninh điều tra:
Ngày 10/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã làm việc với ông Nguyễn Quang Lập:

Ông Lập khẳng định khi bị bắt đến nay, tình hình sức khỏe và sinh hoạt bình thường.

Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội./.

Phòng PV11 CATP



Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Thái Lan đã dạy cho HRW (Human Rights Watch) một bài học về Nhân Quyền


Nhiều năm qua, bằng việc tự nhận sứ mạng "bảo vệ quyền con người trên toàn thế giới", Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW) nhiều lần công bố thông tin xuyên tạc về vấn đề nhân quyền, đưa ra đòi hỏi phi lý, ngạo ngược với chính phủ một số nước, và luôn bị dư luận thế giới phản đối. Trong bối cảnh đó, có thể nói, việc gần đây trang web của HRW bị cấm hoạt động tại Thái-lan chính là một sự cảnh tỉnh đối với HRW.

Theo bản tin trên RFI ngày 29-11 có nhan đề Thủ tướng Thái ủng hộ việc cấm trang web của Human Rights Watch, ngày 28-11 Thủ tướng Thái-lan Pray-út Chan Ô-cha (Prayut Chan-Ocha) cho biết, Bộ Truyền thông và Thông tin của Thái-lan đã ra lệnh cấm trang mạng của tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch - HRW) và ông hoàn toàn ủng hộ quyết định này, bởi trang mạng của HRW đã vi phạm các quy định về an ninh quốc gia của Thái-lan, ông coi đó là biện pháp để bảo vệ trật tự cho Thái-lan. Thủ tướng Pray-út cũng bác bỏ cáo buộc chính quyền Băng-cốc đã "khóa miệng" HRW, vì theo ông: "Nếu tự do có nghĩa là tất cả mọi người cùng được quyền viết bậy bạ và thóa mạ người khác, thì Thái-lan sẽ không tồn tại được". Ðồng thời, Thủ tướng Thái-lan cho rằng, HRW cũng như giới truyền thông Thái-lan nên tập trung nhiều hơn tới các sáng kiến chính trị mới của nội các do ông điều hành.

Dư luận thế giới cho rằng, hành động trên được cho là để đáp trả báo cáo ngày 25-11 của HRW về tình hình nhân quyền ở Thái-lan. Vì trong báo cáo này, HRW chỉ trích chính phủ quân sự Thái-lan đã đàn áp nghiêm trọng các quyền tự do cơ bản của con người sau sáu tháng kể từ khi đảo chính (ngày 22-5); thậm chí B. A-đam, Giám đốc khu vực châu Á của HRW còn cho rằng, tình hình nhân quyền tại Thái-lan "rơi xuống hố sâu không đáy" vì những người bất đồng chính kiến bị bắt giữ, xét xử bởi tòa án quân sự, truyền thông bị kiểm duyệt, quyền tự do ngôn luận và tự do hội họp bị đàn áp... HRW nhận xét Hội đồng Quốc gia cầm quyền vì hòa bình và trật tự (NCPO) do Thủ tướng Pray-út đứng đầu chưa chứng tỏ được bất kỳ dấu hiệu cho thấy sẽ phục hồi thể chế dân chủ tại Thái-lan! Hẳn là cái gọi là báo cáo nhân quyền của HRW đã trở thành giọt nước làm tràn ly, bởi liên tục trong các tháng gần đây, lúc thì HRW phê phán việc trừng trị nghiêm khắc tội "khi quân" gia tăng tại Thái-lan; lúc thì cho rằng Thái-lan "giam giữ trẻ em nhập cư vô thời hạn không đúng các tiêu chuẩn đối xử với trẻ em",...
Việc Thái-lan phản đối báo cáo nhân quyền, ngăn chặn trang mạng của HRW là một đòn giáng mạnh vào uy tín vốn từ lâu đã lung lay của tổ chức này. Ðây không phải là lần đầu và Thái-lan cũng không phải là quốc gia duy nhất đã bị HRW chỉ trích, đánh giá thiếu công tâm, thậm chí thiên vị, lệch lạc. Nhiều quốc gia trên thế giới, một số tổ chức phi chính phủ (NGOs), giới truyền thông và ông R.L. Béc-ten (Bernstein) - một trong các nhân vật sáng lập và là cựu chủ tịch HRW, đã nhiều lần chỉ trích HRW. Có thể chia các chỉ trích đối với HRW thành hai loại, gồm: năng lực nghiên cứu yếu kém, báo cáo thiếu chính xác; thái độ thiên lệch, lợi dụng ý thức hệ. R. Mơ-đốc (Murdoch), ông chủ tờ Thời báo (The Times), đã cáo buộc HRW thiếu kiến thức chuyên sâu, đưa tin không chính xác về cuộc chiến tại dải Ga-da, Áp-ga-ni-xtan. Viện nghiên cứu Monitor thì cáo buộc HRW áp dụng phương pháp luận sai lầm, hiểu sai luật pháp quốc tế; thể hiện sự thiên lệch trong phương pháp thu thập thông tin vì tin tưởng thái quá vào "mắt thấy tai nghe" của những người được họ gắn mác "nhân chứng" trong khi lại bỏ ngoài tai tất cả thông tin do chính quyền cung cấp. Ðiều này không chỉ xảy ra với trường hợp báo cáo về tình hình nhân quyền ở dải Ga-da, Áp-ga-ni-xtan, mà còn lặp lại với hầu hết báo cáo nhân quyền do HRW tổng kết, đánh giá.

Hằng năm, HRW công bố cái gọi là báo cáo nhân quyền phản ánh tình hình nhân quyền ở gần 100 quốc gia, trong đó có Việt Nam. Ðiều này sẽ là bình thường nếu HRW có thái độ khách quan, trung thực, thiện chí nhằm đóng góp vào sự phát triển nhân quyền trên thế giới nói chung, và của mỗi quốc gia nói riêng. Nhưng đáng tiếc là thông tin, đánh giá HRW đưa ra chủ yếu cóp nhặt một chiều, sai sự thật, khiến dư luận đặt câu hỏi đâu là mục đích thật sự của HRW? Phải chăng sau khi tự phong cho mình một "sứ mệnh", là HRW có điều kiện để nấp dưới "vỏ bọc nhân quyền" mà can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của một số quốc gia trên thế giới? Có một vấn đề không thể không quan tâm là nhiều năm qua cái gọi là báo cáo của HRW chỉ tập trung vào các quyền chính trị và dân sự, phớt lờ các quyền kinh tế và xã hội. HRW tuyên bố sứ mệnh của họ là bảo vệ quyền con người trên toàn thế giới, buộc chính phủ các nước chấm dứt các hình thức lạm quyền, tôn trọng các quy định của luật pháp quốc tế về nhân quyền, cụ thể là Tuyên ngôn nhân quyền Liên hợp quốc (LHQ), trong đó quy định đầy đủ các quyền chính trị, dân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa. Tuy nhiên, dường như HRW lại không "hài lòng" với các quy định trong Tuyên ngôn nhân quyền LHQ khi văn bản này yêu cầu chính phủ các nước phải bảo đảm các quyền kinh tế, xã hội cho người dân, phải chăng vì yêu cầu đó mâu thuẫn với những giá trị mà HRW theo đuổi? Có lẽ những người ở HRW coi việc Tuyên ngôn nhân quyền LHQ khẳng định "quyền được ăn, mặc, quyền có chỗ ở, được hưởng các dịch vụ y tế và các dịch vụ xã hội khác" (Ðiều 25), "quyền được chia sẻ lợi ích của các tiến bộ khoa học" (Ðiều 27) là việc của cá nhân chứ không phải là trách nhiệm của các chính phủ, nên họ chỉ tập trung theo đuổi, ủng hộ quyền tự do tôn giáo, tự do ngôn luận? Bởi hoạt động của HRW cho thấy họ đã bảo vệ các quyền cơ bản của con người theo những phương cách rất phiến diện.

Có thể nói, do bị tác động nặng nề bởi các quan điểm chính trị nên HRW thường đưa tin sai lệch, có dụng ý để hướng vào các nước không chọn đường đi với phương Tây như Nga, Trung Quốc, Việt Nam, Vê-nê-xu-ê-la, Bô-li-vi-a, Ê-cu-a-đo, Xri Lan-ca, Ê-ti-ô-pi-a; đồng thời tâng bốc các giá trị "tự do, dân chủ" theo kiểu phương Tây. Trong báo cáo nhân quyền năm 2013, HRW chỉ trích Cu-ba, Vê-nê-xu-ê-la là các quốc gia có tình trạng nhân quyền tồi tệ nhất khu vực Mỹ la-tinh, cáo buộc chính phủ các nước này "lạm quyền, chà đạp các quyền cơ bản của con người" - chủ yếu là các quyền chính trị và dân sự, mà không hề đề cập đến tiến bộ của hai quốc gia này trong khi bảo đảm quyền kinh tế, xã hội, văn hóa cho người dân. Quan tâm đến nhân quyền, chẳng lẽ HRW không mảy may suy nghĩ về việc người dân ở Cu-ba, Vê-nê-xu-ê-la được hưởng nền giáo dục và dịch vụ y tế miễn phí, được bảo đảm nhu cầu chỗ ở, thực phẩm thiết yếu, hay theo HRW thì đó không phải là thành tích nhân quyền? Cũng trong Báo cáo nhân quyền năm 2013 của HRW chỉ trích mạnh mẽ việc chính quyền nước Nga đàn áp các cuộc biểu tình quá khích phản đối Tổng thống Pu-tin năm 2012, trong khi không hề đề cập đến việc hàng chục nghìn người bị bắt giữ trong các cuộc biểu tình "chiếm phố Wall", biểu tình phản đối chính sách thắt lưng buộc bụng tại nhiều nước phương Tây?

Với Việt Nam, thông tin về tình hình nhân quyền tại Việt Nam mà HRW đưa ra chủ yếu dựa trên cơ sở khai thác từ in-tơ-nét - nơi các thế lực thù địch, các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam vẫn hằng ngày reo rắc tin tức thất thiệt, dựng đứng một số sự kiện, xuyên tạc đường lối, chính sách đúng đắn của Nhà nước Việt Nam. Không chỉ vậy, HRW còn "tích cực phỏng vấn từ xa" các đối tượng có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, liên lạc với một số người thân của các nhân vật này để khai thác thông tin một chiều, tạo diễn đàn giúp họ đưa ra luận điệu vu khống, vu cáo. Vì thế trong cái gọi là báo cáo nhân quyền của HRW luôn xuất hiện các cá nhân bị Tòa án nhân dân ở Việt Nam xét xử, tuyên phạt án tù vì đã vi phạm pháp luật, như Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy, Lê Công Ðịnh, Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (còn gọi Hải "Ðiếu cày"),... Không chỉ vậy, các năm qua, HRW còn có một số việc làm hết sức lố bịch, mà ngay các cơ quan có thẩm quyền của LHQ cũng chưa bao giờ tiến hành. Lúc thì họ gửi "văn thư yêu cầu Quốc hội Việt Nam nên bảo đảm bản hiến pháp sửa đổi phải đáp ứng mọi tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền", lúc khác lại gửi thư tới ông T.A-bớt (Thủ tướng Ô-xtrây-li-a) bày tỏ sự "quan ngại" vì ông T.A-bớt "không nêu vấn đề nhân quyền với giới lãnh đạo In-đô-nê-xi-a, Trung Quốc, Việt Nam trong các cuộc họp bên lề nhiều hội nghị, trong đó có hội nghị Hợp tác kinh tế châu Á - Thái Bình Dương". Ðặc biệt, tháng 6-2014 vừa qua, sau khi đại diện Việt Nam công bố tại Hội đồng nhân quyền LHQ danh sách 182 khuyến nghị Việt Nam chấp thuận trên tổng số 227 khuyến nghị các nước và tổ chức quốc tế đã nêu ra trong khuôn khổ Cơ chế rà soát định kỳ phổ quát (UPR) lần hai đối với Việt Nam, thì HRW lại nhằm vào những khuyến nghị Việt Nam chưa chấp thuận để cho rằng "khước từ những kêu gọi này khiến người ta thắc mắc về sự chân thành trong các lời cam kết tôn trọng nhân quyền của Hà Nội"! Chẳng lẽ HRW không thấy đây là tỷ lệ chấp thuận rất cao (80,17%) trong lịch sử hoạt động của UPR, thể hiện rõ thái độ nghiêm túc, chân thành, cởi mở và quyết tâm của Việt Nam trong khi tăng cường, tiếp tục phát triển nhân quyền? Chẳng lẽ 184 phiếu thuận trên tổng số 192 phiếu bầu Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng nhân quyền LHQ lại không có ý nghĩa đối với HRW, hay HRW tự cho mình quyền bất chấp sự thật?

Sai lầm trong quan điểm chính trị, thiếu tinh thần khách quan, luôn có thái độ thiên vị trong tiếp xúc, đánh giá (dường như còn bị thao túng bởi các thế lực muốn sử dụng nhân quyền làm công cụ can thiệp vào công việc nội bộ của một số quốc gia?), kết hợp phương pháp thu thập thông tin phiến diện và luôn có chủ ý,... HRW thường xuyên bóp méo, xuyên tạc tình hình nhân quyền ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam, đó là việc làm không thể chấp nhận. Từ một tổ chức được lập ra vì tự thấy có sứ mệnh bảo vệ và phát huy các quyền cơ bản của con người trên toàn thế giới (!), bằng việc làm của họ, HRW đã và đang mất uy tín trầm trọng. Thiết nghĩ, nếu HRW vẫn tiếp tục đi theo lối mòn phi lý và phi nghĩa này, thì không gì có thể bảo đảm trục xuất hai nhân viên HRW tại Vê-nê-xu-ê-la năm 2008 hay việc chặn website của HRW tại Thái-lan sẽ không tái diễn ở quốc gia khác, khi ấy, hình ảnh của HRW sẽ ra sao?


LAM SƠN

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

BÓC MẼ QUAN ĐIỂM CHÍNH TRỊ CỦA CÁC NHÀ DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN MẠNG

Nhân ngày nhân quyền 10/12

Đức Thành
Hiện nay, trên các trang mạng xã hội người ta thấy xuất hiện không ít những nhà "dân chủ, nhân quyền mạng". Họ tự xem mình là những người có "sứ mệnh" đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam. Vậy, thực chất quan điểm chính trị của họ là gì?
Trong thế giới hiện đại, dân chủ, nhân quyền (DC,NQ) được xem là giá trị chung của nhân loại. Các dân tộc không phân biệt chế độ chính trị, trình độ phát triển và bản sắc văn hóa đều có đóng góp nhất định vào giá trị chung đó. Về mặt lý luận cũng như thực tiễn đời sống chính trị quốc tế cho thấy, không có mô hình "chuẩn" về DC,NQ, mà chỉ có những mô hình cụ thể dựa trên những giá trị phổ quát được ghi nhận trong các văn kiện quốc tế về quyền con người (QCN). Tương tự như quan hệ giữa "cái chung", "cái phổ biển" với "cái đặc thù", "cái đơn nhất" trong triết học, những giá trị phổ quát về DC,NQ chỉ có thể thông qua các mô hình chính trị - xã hội cụ thể để biểu hiện. Nói một cách đơn giản là, DC,NQ có nhiều mô hình, tùy thuộc vào điều kiện lịch sử, truyền thống và văn hóa của mỗi quốc gia, dân tộc. Điều này đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận. Thế nhưng, trên mạng xã hội (MXH) hiện nay, có một số tổ chức, cá nhân tự nhận mình là "nhà dân chủ", sùng bái mô hình DC,NQ của phương Tây, coi đó là "chuẩn", là "mặc định". Từ đó, họ ra sức xuyên tạc, vu cáo, phủ nhận chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước ta trên lĩnh vực DC,NQ, nhằm hướng sự phát triển của đất nước ta theo mô hình DC,NQ phương Tây.

Về tư tưởng, các nhà "dân chủ, nhân quyền mạng (DC,NQM)" ra sức phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh - nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng ta. Họ cho rằng: ý thức hệ của Đảng Cộng sản Việt Nam đã "lạc hậu, lỗi thời"(!) Họ quy chụp chủ nghĩa Mác là sản phẩm "Từ nhận thức vội vàng, nông nổi, lầm lẫn, cực đoan,... của một trí thức trẻ", hay cốt lõi của chủ nghĩa Mác chỉ là "...học thuyết đấu tranh giai cấp,...", nên việc Đảng ta lấy chủ nghĩa Mác - Lê-nin làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho mọi hoạt động đã dẫn đến "Bi kịch Việt Nam". Có kẻ còn vu cáo chủ nghĩa Mác là học thuyết luôn đồng nghĩa với khái niệm "bạo lực cách mạng", đồng nghĩa với "chủ nghĩa duy ác",... Tất nhiên, cái mà người ta gọi là "Bi kịch", "bạo lực..." nói trên chỉ là sản phẩm của những người mang hận thù với dân tộc, với đất nước, hoặc chỉ nhìn sự phát triển của đất nước qua lăng kính méo mó với những mặc cảm, mục đích xấu. Chẳng lẽ, dưới sự lãnh đạo của Đảng, những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử mà nhân dân ta đã đạt được trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước trước đây, cũng như trong công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vì mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh" ngày nay, lại là "bi kịch Việt Nam"

Chúng ta không phủ nhận những sai lầm, khuyết điểm của Đảng ta trong quá trình lãnh đạo ở những bối cảnh lịch sử cụ thể nào đó và những khó khăn, thách thức của giai đoạn hiện nay. Trong đó, nổi lên là tình trạng tham nhũng, lãng phí và sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên mà Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về xây dựng Đảng đã thẳng thắn chỉ ra. Nhưng chúng ta cũng cần khẳng định rằng, những hạn chế, yếu kém đó không phải xuất phát từ bản chất của chế độ xã hội ta, của Đảng ta. Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã nhận thấy nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng trên và đang có biện pháp khắc phục triệt để. Các nhà "DC,NQM" còn "lập luận" rằng: chủ nghĩa Mác - Lê-nin ra đời từ thế kỷ XIX, đến nay đã lỗi thời; và rằng, "Thế kỷ của chủ nghĩa Mác đã vĩnh viễn kết thúc và lùi xa"(!). Thật ra, những nhận định đại loại như vậy của họ chẳng qua chỉ là sự sao chép bài viết của nhà khoa học chính trị Mỹ Francis Fukuyama: "Sự tận cùng của lịch sử và con người cuối cùng" (The End of History and the Last Man, 1992). Mặc dù bị xuyên tạc, vu cáo, phủ nhận một cách cực đoan, nhưng vượt qua không gian và thời gian, chủ nghĩa Mác vẫn luôn chứng tỏ tính chất khoa học, cách mạng của mình. Đại bộ phận trí thức trên thế giới vẫn xác định C. Mác là một trong những nhà tư tưởng hàng đầu trên thế giới và chủ nghĩa Mác vẫn là một tư tưởng tiến bộ mà nhân loại có thể vận dụng trong bối cảnh toàn cầu hóa. Nhân đây, xin được cung cấp một vài thông tin đánh giá về C. Mác. Năm 1999 (năm cuối cùng của thế kỷ XX), Đại học Cambridge (Anh) đã tổ chức một cuộc thăm dò bình chọn nhà tư tưởng lớn nhất thế kỷ. Kết quả, C. Mác là người được xếp đứng đầu. Bước sang thế kỷ XXI (tháng 7 - 2005), với câu hỏi tương tự, trong một cuộc thăm dò ý kiến của Chương trình "Thời đại chúng ta" (In Our Time) trên kênh Radio 4 của BBC, kết quả cho thấy, C. Mác vẫn là người đứng đầu trong các "nhà tư tưởng ưa thích", v.v.

Cùng với việc xuyên tạc, vu cáo, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin, các nhà "DC,NQM" luôn sùng bái CNTB. Họ cho rằng: "nhờ có khoa học - công nghệ hiện đại mà ngày nay CNTB đã trở nên... văn minh, không còn bóc lột nữa...; không còn những ông chủ làm giàu bằng bóc lột" (!) Phải chăng như vậy? Thiết nghĩ, câu hỏi này hãy để cho những người tham gia phong trào "Chiếm phố Wall" năm 2012 ở Mỹ và nhiều nước trên thế giới trả lời hộ. Nếu là người có đôi chút hiểu biết về CNTB ngày nay, chắc hẳn họ phải biết đến khái niệm "homeless" (người vô gia cư). Khái niệm này ra đời ở chính các nước tư bản phát triển. Hiện nay, những người vô gia cư ở Mỹ, Anh, Nhật, Pháp,... vẫn hằng ngày đi tìm công ăn việc làm, thậm chí phải xin ăn, tối đến về ngủ trong hộp carton mục nát ở các công viên hoặc những ngõ, hẻm nào đó. Cũng cần nhắc lại rằng, những quốc gia có tình trạng nêu trên có thu nhập bình quân đầu người rất cao. Tuy nhiên, sự phân phối của cải ở các quốc gia này đã dẫn tới sự phân cực giàu - nghèo theo tỷ lệ: người giàu chỉ chiếm 1% dân số, nhưng nắm tới 99% của cải xã hội; còn những người nghèo chiếm 99% dân số còn lại, thì chỉ được hưởng 1% của cải xã hội. Câu trả lời thiết tưởng đã rõ ràng!

Về chính trị, các nhà "DC,NQM" ra sức vu cáo chế độ ta là "độc quyền Đảng trị", xã hội ta là "ngục tù",... Họ phủ nhận sự lãnh đạo xã hội và Nhà nước của Đảng đã được hiến định trong Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam 1992. Trong dịp Nhà nước ta tổ chức lấy ý kiến toàn dân vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, họ "kiến nghị" với Quốc hội phải "thực hiện cạnh tranh chính trị, xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 1992, thực hiện "đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập"; rồi "gợi ý": "Việc đảng cầm quyền chấp nhận cạnh tranh chính trị là phù hợp với xu thế lịch sử, là điều kiện cho sự phát triển của đất nước" và Quốc hội nên "tham khảo" mô hình chế độ xã hội và thể chế nhà nước theo "Chế độ Cộng hòa tổng thống; có thượng nghị viện, hạ nghị viện cùng với các nghị sĩ"(?) Ai cũng biết, cái gọi là "ý kiến", "gợi ý" đó là phủ nhận chế độ chính trị hiện hữu, chuyển xã hội ta sang mô hình dân chủ tư sản, "tam quyền phân lập" theo kiểu phương Tây. Thiết nghĩ, đối với các chế độ xã hội, các nhà nước trên thế giới, không ai có quyền phê phán nếu đó là chế độ xã hội do nhân dân tự do lựa chọn. Đối với chúng ta, sự áp đặt, hoặc sao chép một mô hình chế độ xã hội nào đó là không thể chấp nhận và điều đó cũng không phải là bản lĩnh của dân tộc ta. Nhất là, khi Đảng ta, qua thực tiễn lãnh đạo cách mạng đã được quảng đại quần chúng nhân dân coi là đảng của mình; chế độ ta - chế độ XHCN đã được Đảng, Bác Hồ và nhân dân lựa chọn, dựng xây và đã đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử, là con đường phát triển duy nhất đúng. Những đòi hỏi, "gợi ý" thực hiện "đa nguyên, đa đảng đối lập", áp đặt chế độ chính trị theo kiểu phương Tây, vì thế chỉ là ảo tưởng.

Những nhà "DC,NQM" còn cho rằng, đường lối xây dựng, phát triển, hoàn thiện nền kinh tế thị trường định hướng XHCN do Đại hội XI của Đảng đề ra là "mù mờ, sai trái"; việc khẳng định "kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo", hay Nhà nước thu hồi đất để "phát triển kinh tế, xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng",... trong Hiến pháp năm 2013 là nhằm "phục vụ cho lợi ích nhóm",... Nếu là người có ít nhiều hiểu biết về chính trị, thì phải thấy rằng, trên thế giới này không có nền kinh tế nào là không có "tính ngữ" nhằm xác định phương hướng cho sự vận hành của nền kinh tế đó do các đảng chính trị cầm quyền khởi xướng. Do vậy, việc Đảng ta xác định đường lối xây dựng, phát triển nền kinh tế thị trường định hướng XHCN là khách quan, phù hợp với xu thế phát triển của thế giới và thực tiễn xã hội Việt Nam. Các nhà "DC,NQM" còn xuyên tạc đường lối, chính sách đối ngoại của Đảng và Nhà nước ta, nhất là từ khi tình hình tranh chấp về chủ quyền biển, đảo ở Biển Đông nóng lên. Họ vu cáo Đảng và Nhà nước ta "vì lợi ích ý thức hệ đã bán biển, đảo cho nước ngoài",... Dựa trên cái gọi là "tinh thần yêu nước", "tự hào dân tộc", họ bao che, bênh vực cho những người gây rối, làm mất trật tự công cộng, vi phạm pháp luật và an ninh quốc gia. Về thực chất, việc làm của họ chẳng qua chỉ nhằm mục đích phủ nhận sự thống nhất giữa lợi ích của Đảng với lợi ích của dân tộc.

Cùng với phủ nhận chế độ xã hội ta, các nhà "DC,NQM" còn ra sức tô vẽ, sùng bái mô hình kinh tế, xã hội, pháp luật của phương Tây. Họ tuyệt đối hóa các giá trị phổ quát về QCN theo mô hình của phương Tây, cố tình tảng lờ một số QCN sẽ bị hạn chế đã được ghi trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (năm 1966). Họ nói: Nhà nước ta đã vi phạm QCN ở các Điều 18 (Về quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng, tôn giáo), Điều 19 (Về quyền tự do ngôn luận, báo chí), Điều 21, 22 (Về quyền hội họp hòa bình, quyền lập hội,...) trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (năm 1966) mà Việt Nam đã ký kết(!) Nhưng, họ không hề đề cập đến việc thực hiện những quyền nêu trên đều có thể bị hạn chế (trong pháp luật quốc gia) là vì "an ninh quốc gia, an toàn và trật tự công cộng, để bảo vệ sức khỏe hoặc đạo đức của công chúng, hoặc các quyền và tự do của người khác". Gần đây, họ có "sáng kiến": phát triển blog, hình thành "xã hội ảo", "công dân ảo" và các MXH nhằm phát tán, thu gom, lưu trữ các bài viết. Qua đó, họ ra "Tuyên bố", lập bản "Kiến nghị", kêu gọi "ký tên",... ủng hộ các quan điểm cực đoan, sai trái. Chẳng hạn như: Tuyên bố 72 ra bản "kiến nghị" về sửa đổi Hiến pháp theo mô hình dân chủ đa nguyên, chế độ cộng hòa tổng thống; Tuyên bố về việc thực thi các quyền dân sự, chính trị, kêu gọi Nhà nước thực thi các quyền tự do, dân chủ theo các "chuẩn mực nhân quyền phổ quát" (không tính tới tính đặc thù, lịch sử và văn hóa của mỗi dân tộc); Tuyên bố 258, kêu gọi xóa bỏ Điều 258 (Về tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, Bộ luật Hình sự 1999 của Nhà nước ta),... Gắn liền với những hoạt động trên, các nhà "DC,NQM" còn lợi dụng bầu không khí dân chủ của đất nước để thực hiện một số hoạt động "thực", như: trao văn bản đến lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, đến các cơ quan chức năng, thậm chí trao văn bản tới các đại sứ quán, lãnh sự quán nước ngoài và tổ chức quốc tế ở Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh,... Để tránh sự trừng phạt của pháp luật, họ "lách luật" bằng cách lợi dụng quyền "phản biện" (thực chất là để phản bác, phủ nhận), tuyên bố "chỉ thực hiện các QCN về quyền tự do, dân chủ được ghi trong các công ước quốc tế về QCN mà Nhà nước Việt Nam đã tham gia" và chỉ hoạt động "ôn hòa", "bất bạo động"(!)... Thực tiễn đời sống chính trị quốc tế cho thấy, các cuộc bạo loạn, lật đổ chế độ xã hội hiện hữu thường bắt đầu bằng những hành động gọi là "bất bạo động", "ôn hòa" kiểu đó,... Do vậy, những hành vi vi phạm pháp luật của họ sẽ bị pháp luật trừng trị nghiêm minh.

Lợi dụng các thông tin sai trái của các thế lực thù địch ở nước ngoài, một số nhà "DC,NQM" còn mưu toan lũng đoạn tình hình tư tưởng, chính trị trong xã hội ta. Có người đã lấy cớ nghiên cứu khoa học, dựa trên một cuốn sách của tác giả nước ngoài xuyên tạc thân thế, sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh với ý đồ thâm độc, "đề nghị" làm sáng tỏ vụ việc: Hồ Chí Minh là người Việt Nam hay Đài Loan(?) Ý đồ thật sự của họ là gì, không cần phải phân tích ai cũng biết.

Thực ra, với rất nhiều thủ đoạn xấu xa, thâm độc, mục tiêu cuối cùng của các nhà "DC,NQM" là nhằm xóa bỏ chế độ XHCN ở nước ta, đưa xã hội ta sang con đường TBCN, bao gồm: xóa bỏ hệ tư tưởng, vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng ta; xóa bỏ Nhà nước cùng với thể chế hiện hành và các thành phần khác trong hệ thống chính trị của xã hội ta; xóa bỏ thành quả của cách mạng Việt Nam trên 80 năm qua. Chiến lược của các nhà "DC,NQM" là thông qua xuyên tạc, vu cáo, phủ nhận vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng, tuyên truyền các quan điểm, tư tưởng DC,NQ phương Tây, từng bước hình thành các tổ chức chính trị "ôn hòa", "đối lập"; tiến tới chuyển xã hội ta sang con đường TBCN. Trong đó, kịch bản tối ưu là làm cho cán bộ, đảng viên và nhân dân ta "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" về tư tưởng chính trị, kết hợp với "tình huống" bạo loạn, lật đổ.

Những hoạt động nói trên của các nhà "DC,NQM" cũng như của các thế lực thù địch chẳng qua chỉ là trò "chọc gậy bánh xe". Hành động của họ chẳng lừa được ai, chắc chắn sẽ bị lên án, bác bỏ.

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Blogger Hồng Lê Thọ bị Cộng Sản bắt vì tội "Yêu Nước"

Ông Hồng Lê Thọ "một Việt Kiều Yêu nước" đã bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt vào hồi 10giờ 30 phút ngày 29/11/2014 do có tố cáo của Nhân dân về vi phạm điều 258 của Bộ luật Hình sự Việt Nam:
Nội dung bản tin được đăng tải trên trang "Cổng thông tin điện tử Bộ Công an"
 http://www.mps.gov.vn/web/guest/ct_trangchu/-/vcmsviewcontent/GbkG/2102/0/31523


Thông báo viết:




Theo tin tố giác của quần chúng, hồi 10h30’ ngày 29/11/2014, cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang, sau đó ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối tượng Hồng Lê Thọ, sinh năm 1949; hộ khẩu thường trú tại số 32 Cửu Long, phường 15, quận 10, Thành phố Hồ Chí Minh.


Theo cơ quan An ninh điều tra, đối tượng Hồng Lê Thọ đã có hành vi đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội, công dân, quy định tại điều 258 - BLHS nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh tiếp tục làm rõ hành vi sai phạm của Hồng Lê Thọ để xử lý theo quy định của pháp luật./.



 -------------------------
Theo nguồn tin từ  những người đòi hỏi "Dân chủ cho Việt Nam", đài BBC và các Bloggers thì Hồng Lê Thọ rất yêu nước, anh ta yêu nước cuồng nhiệt đến nỗi phải từ bỏ cuộc sống sung sướng ở nước Nhật để trở về Việt Nam tham gia phong trào Dân chủ từ sau 30/4/1975 đến nay. Trước đo Hồng Lê Thọ đã nhiều lần nằm cản xe tăng của Đế Quốc Mỹ khi chúng đưa những chiếc xe giết người này từ Nhật xuống tàu chiến sang Việt Nam để thực hiện công việc bắn giết và xâm lược, chúng hỗ trợ cho chính quyền Sài Gòn kéo dài chuỗi ngày làm tay sai nhục nhã và tội ác cho quân xâm lược Mỹ và lũ chư hầu.

Hồng Lê Thọ còn là bạn thân chí cốt của Bộ trưởng Công An Việt Nam Lê Minh Hương trong thời gian ông Hương còn sống.

Chủ Blog Người Lát Gạch Hồng Lê Thọ bị Công can Việt Nam  bắt vì tội
"Yêu Nước Điên Cuồng"

Một điều thắc mắc của nhiều người là không hiểu sao một người "yêu nước cuồng nhiệt" như vậy và lại bị bắt. Ông Thọ là những người đã có nhiều bài viết tố cáo sự xâm lăng và bành trướng của Trung Quốc trong âm mưu lấn chiếm Biển Đông của Việt Nam.


Đề nghị Bộ Công An làm rõ công, tội của Hồng Lê Thọ và công bố công khai cho nhân dân được biết đừng giữ "Im lặng đáng sợ" như các vụ "yêu nước bị bắt" trước đây.

Và dư luận cũng mong muốn Bộ Công An và Chính quyền Cộng Sản tránh tình trạng "Bắt cóc bỏ đĩa" tức là bắt  những kẻ phản quốc, làm tay sai cho kẻ thù rồi xử án lấy lệ, nhốt dăm ba năm khi thả ra thì lũ " Chó Ngựa vẫn cứ quen đường cũ" vì sự hấp dẫn ma lực của đồng tiền hành nghề "Bán mình cho Quỷ"... mà Chính quyền, Công an, Tòa án Việt Nam hãy làm cho bọn chúng "Thân tàn ma dại, kinh sợ hãi hùng mỗi khi nghĩ phải trở lại lao tù, cho xứng với tội lỗi cõng rắn cắn gà nhà" của chúng và trước hết vì chính sách nhân đạo trước sau của Chính quyền Việt Nam là  tạo cho chúng con đường sáng trở lại làm ăn với cuộc đời  lương thiện !


Mong được như vậy lắm thay !

CTH

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Nhóm 61 Đảng Viên "trung thành" là những kẻ đang phối hợp với Việt Tân phá hoại đất nước !


Hiện nay, trên mạng internet có nhiều ý kiến tranh luận về bức thư ngỏ của 61 đảng viên “trung thành” gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới lăng kích của các tác giả khác nhau về cùng một vấn đề, có nhiều tác giả đăng bài phản đối kịch liệt, cũng lắm người tán thưởng vỗ tay, người nói thế này, người nói thế khác, cũng có người dùng các thủ thuật để che giấu mục đích của mình.

Với bức thư được đăng tải ngay trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XII của Đảng, “61 Đảng viên trung thành” đã lựa chọn thời điểm hết sức “hợp lý”, phần nào thể hiện sự "quan tâm lo lắng" của họ đến thời cuộc, đến vận mệnh của Đảng, tương lai thể chế chính trị của nước nhà.
Bản thân tôi cũng chú ý đến câu chuyện về bức thư này và đã đọc nhiều bài viết của nhiều tác giả, với nhiều hướng khác nhau. Nhất là, sau khi đọc bài của Minh Tâm về trường hợp ông Đoàn Văn Phương một trong 61 người được cho là ký tên vào thư ngỏ. Theo bài viết, ông Phương vừa không là Đảng viên, lại vừa không biết gì về bức thư này. Sau đó, tôi đã cất công tìm hiểu thêm về những nhân vật của nhóm người tự xưng là “61 Đảng viên trung thành với Đảng” này, mà theo thông tin đăng tải là đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh và thật bất ngờ khi trường hợp của ông Phương không phải là trường hợp duy nhất, mà trong nhóm người này còn có nhiều nhân vật khác cũng gần như vậy. Sau khi tìm hiểu, thì có 22 người đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, trong số đó, một số nhân vật thời gian gần đây nổi tiếng trên mạng với những ý kiến đi ngược đường lối chủ trương của Đảng, tham gia vào nhiều thư ngỏ khác nhau nhưng cùng một mục tiêu đó là đòi Đảng từ bỏ vị trí cầm quyền, kích động biểu tình gây mất ổn định an ninh trật tự như Kha Lương Ngãi, Hà Quang Vinh, Tương Lai, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên... Đặc biệt hơn, trong đó có người đã bỏ sinh hoạt Đảng từ lâu, không còn là Đảng viên nữa như Lữ Phương; có người thì đã đi định cư tại nước ngoài, không tham gia bất kỳ sinh hoạt nào của Đảng là Cao Lập, thế mà họ vẫn tự xưng là Đảng viên, là Đảng viên “trung thành”.

Như vậy có thể thấy rõ rằng, tự nhận là nhóm Đảng viên “trung thành” nhưng lại có nhiều người không còn là Đảng viên nữa, hay không tham gia sinh hoạt Đảng nữa, vậy nhóm người này gửi thư ngỏ với mục đích gì? Có đúng thật là vì Đảng, vì sự phát triển của đất nước không, hay là do một thế lực nào đó, một tổ chức nào đó lôi kéo, tập hợp lại, rồi mượn danh Đảng viên, mượn danh “yêu nước” mà tạo nên một sự hỗn loạn về thông tin, gieo rắc những mầm mống độc hại cho xã hội tạo nên sự bất ổn về tư tưởng, an ninh, gây nhiễu loạn, gây bất ổn trong quần chúng nhân dân, chia rẽ mối đoàn kết của dân tộc. Ngoài 22 người đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, số còn lại của nhóm này phần đông đang ở Hà Nội, vậy trong số đó có trường hợp nào giống như các nhân vật vừa nêu hay không? Đề nghị các cơ quan chức năng của Hà Nội sớm công khai để mọi người hiểu rõ bộ mặt thật của nhóm tự xưng là 61 đảng viên “trung thành” này.

Trong giai đoạn mà toàn Đảng, toàn dân đang chuẩn bị cho một đợt sinh hoạt chính trị trọng đại là Đại hội lần thứ XII của Đảng, bên cạnh những phấn đấu, quyết tâm của đại bộ phận đảng viên và quần chúng nhân dân phải chăng là một dàn hợp xướng lỗi nhịp của những cái gọi là nhóm 61, nhóm 72, nhóm café nhân quyền, nhóm họp mặt dân chủ, nhóm nhà báo, nhà văn độc lập…, cho dù khoác lên mình tấm áo mới là chống Trung Quốc, nhưng thực chất là chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và Nhà nước. Các nhóm này thông qua nhiều con đường khác nhau, nhiều phương thức khác nhau, nhưng mục đích cuối cũng vẫn là tiếp tay cho Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại sự lãnh đạo của Đảng, chống lại sự phát triển của đất nước, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, cũng như làm tổn hại niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng.

Mỗi một người dân đều có cách yêu nước của chính mình, nhưng yêu nước phải gắn với xây dựng và bảo vệ đất nước, đừng biến tình cảm thiêng liêng đó thành cơ hội cho việc tuyên truyền chống phá Đảng và Nhà nước, bóp méo sự thật, tạo sự mơ hồ, gây ra những lệch lạc về mặt tư tưởng, tạo ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội. Trong muôn vàn khó khăn của thời cuộc, chặng đường đi đến đích cuối cùng còn dài, thử thách còn nhiều và chắc sẽ còn nhiều kẻ như những nhóm người này, mượn danh vì dân tộc, vì đất nước hay khoác lên mình tấm áo dân chủ rồi tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói bất chấp cả kỷ cương của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Cho dù họ có cố gắng nói như thế nào đi chăng nữa, thực tiễn vẫn là thước đo đúng đắn nhất của chân lý, và rằng bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát tất cả những gì cản đường phát triển của đất nước của dân tộc.
Tân Vinh
Theo SGGP: Bài: Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61 của Tân Vinh

Thứ ba, 04/11/2014, 16:41 (GMT+7)http://www.sggp.org.vn/xaydungdang/2014/11/366020/#sthash.0xaFFkip.dpuf