Gửi Anvaret
(1)
Thế nào, bạn có khoẻ không ? Tôi thì vẫn thế... Lòng nhớ mãi buổi chiều năm ấy Trên Vịnh Bái Tử Long... Anh mang bom giết hại dân lành ! Còn Tôi, một công nhân Vùng mỏ Ta gặp nhau trong tình huống diệu kỳ ! : Trước đó năm phút, anh hung hăng nhào lộn Ném bom tan tành Thị xã Hòn Gai Nơi ấy, chẳng liên quan gì tới Mỹ Mà sao anh nỡ tuân lệnh giết người ? Chiếc F105 của anh điên như "Thần Sấm" (2) Ném những quả bom, in Sao Vạch tự hào ! Tin em gái chết ở Phà Bãi Cháy Tin sập nhà vùi hàng chục xác trẻ thơ... Chùa Long Tiên tên lửa Hoa Kỳ thiêu rụi, Núi Bài thơ ụ cao xạ gào thét trả thù... Tàu chiến của Hải quân Việt Nam Những đường đạn sáng ngời Chân Lý Đập nát quân thù, vít cổ "Con ma" Và chính mi, tên Phi Công hèn nhát Mày mang cái tên nghe đến buồn cười Anvaret ! Mày đại diện cho sự thù ghét, Mày tượng trưng cho quân Khủng bố Hoa Kỳ Mày mang cái chết dấu trong chiêu bài Dân Chủ Thứ Dân Chủ Lưu manh chẳng bán được nữa rồi ! * * * Hôm nay viết cho Anh sao lòng vẫn sục sôi chiến trận: Nhớ hoài hôm tôi bắt được anh Gương mặt tái, hai tay giơ cao ngất Lá cờ hàng màu trắng vẫn còn đây (3) Anh ngồi trong thuyền, lẩy bẩy chân tay, Miệng cầu Chúa xin cho được sống ! Tôi thương tình, cho anh một điếu Giật hút liền…sao chẳng biết nói thêm . Lời cảm ơn đúng là Du Đảng Mỹ ! Chuyện giết người như chuyện chơi game !? Rồi vục mặt vào ăn, nhuồm nhoằm như cái máy Thứ Văn Minh Hoa Kỳ làm Ghê tởm nhân văn ! Sóng gió tan rồi quá khứ lướt nhanh, Những cay đắng đã qua nay ta là bạn Xin đừng mang bom đi giết hại người ! Để những vết thương cho màu lành miệng Có phải vậy không anh Anvaret ??? Tôi lại giật mình, nghe tiếng bom rơi ? Con trai của anh lại theo chân anh đi ném bom đâu đó Ở Bát-đa, hay thành phố Mô-Sun ??? Ở Bờ Tây, hay ở Ngoại ô Bei-rút Ở Ca-bun hay ở Candahan…? Ôi, cái quân Du Đảng Hoa Kỳ… Không thể ngừng đi bán rao Dân Chủ bằng bom ! 5-8-2006 Nguyễn Kim Bảo - Người bắt sống tên Giặc lái đầu tiên Anvaret ngày 5-8-1964 (1) Tên người Phi công lái chiếc F105 ném bom Hòn-gai bị bắn rơi và bị bắt sông đầu tiên trong trận 5-8-1964 (2) Mỹ gọi Máy bay phản lực tiêm kích F105 là Thần Sấm , F4H là Con Ma (3) Mỗi tên Phi Công Mỹ đều mang theo mình một lá Cờ trắng – biểu tượng của đầu hàng ! Lá cờ hàng của Anvaret nay còn giữ ở Bào tàng Hải Quân Việt nam |
Muốn chia sẻ với bạn bè và người đọc về quan điểm về chính trị, về đất nước, quê hương, bè bạn
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
Bài thơ kỷ niệm 50 năm sự kiện Vịnh Bắc Bộ
Hỏi ông Nguyên Ngọc: Ông có còn nghĩ đến danh dự của mình nữa không?
Nguồn: http://nhandanvietnam.wordpress.com/2014/03/22/hoi-ong-nguyen-ngoc-ong-co-con-nghi-den-danh-du-cua-minh-nua-khong/
[Bùi Nam Bình]
Tôi – một thanh niên thế hệ 8x, cùng nhiều bạn bè trang lứa của mình được biết đến ông NguyênNgọc khi còn ngồi trên ghế nhà trường, với tinh thần hừng hực của những anh hùng Núp, những người con Xô-man như Tnú, Mai, cụ Mết…, cái tinh thần “Đất nước đứng lên” với lửa rừng xà nu cháy rừng rực. Tôi đã từng kính trọng ông – một nhà văn có tài, có tâm với đất nước, với núi rừng Tây Nguyên.
Thế nhưng, những năm gần đây, cũng là những năm ông Nguyên Ngọc đã cao tuổi, ông đã liên tiếp làm cho chúng tôi, những độc giả đã từng yêu mến ông, cảm thấy thất vọng vô cùng với những hành xử ngược đời của chính ông.
Đầu tiên là việc ông liên tiếp từ chối nhận các giải thưởng về văn học nghệ thuật – nhưng với cái cách từ chối “không giống ai”.
Năm 2000, ông được nhận Huân chương Độc lập. Nhưng ông không có mặt tại buổi trao Huân chương. Lãnh đạo Hội Nhà văn đến tận nhà riêng của ông để trao Huân chương thì ông nói rằng hôm đó ông bận việc ở Đà Nẵng. Nhưng mọi người đều hiểu nguyên nhân thực sự bên trong, vì trước đó ông được đề cử giải thưởng Hồ Chí Minh, nhưng không đủ số phiếu bầu, nên ông tỏ thái độ dằn dỗi, không thèm nhận huân chương Độc lập. Thiết nghĩ, nếu chưa đủ phiếu bầu là do uy tín của mình chưa đủ, tài năng, đức độ của mình chưa thuyết phục được lòng người. Dằn dỗi không nhận, rồi lại nhận, y như một đứa trẻ con đòi quà. Ông làm như vậy chỉ để cho bọn trẻ như chúng tôi cười chê thôi.
Thế rồi Hội Nhà văn lại đề cử ông một giải thưởng cao quý hơn, là giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật (năm 2001). Ông lại giở đúng bài cũ, không thèm đến nhận. Khi người ta mang đến tận nhà, lại nhận. Ôi, Nguyên Ngọc.
Tưởng đã xong, lại nổ ra vụ đình đám nữa. Lần này là năm 2011, vẫn bài cũ, từ chối nhận giải thưởng Hồ Chí Minh. Vẫn biết quyền nhận hay không là ở người nhận, nhưng sao ông đã đồng ý cho người ta làm hồ sơ, thủ tục, rồi đùng cái ông bảo “Không nhận”. Sao ông không thể hiện dũng khí từ chối luôn từ đầu mà cứ đến lúc xong đâu đấy rồi ông mới nói không. Rồi ông lên báo chí chém gió, vỗ ngực bành bạch về danh dự nhà văn và sự vô tư, trong sáng không màng danh lợi. Ôi, ông Nguyên Ngọc, ông làm chúng tôi nghĩ đến những một chiêu trò PR bản thân của chân dài óc ngắn Ngọc Trinh.
Ông lại tham gia vào đủ thứ chuyện khác nữa. Nào là cùng ký tên kiến nghị tước quyền của Đảng. Nào là phản đối Bô-xít Tây nguyên. Nào là kích động chiến tranh với Trung Quốc.
Và bây giờ ông cầm đầu cái nhóm vận động thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập”. Cái tên hay ho đến nỗi làm người ta liên tưởng đến nhóm Tự lực văn đoàn ngày xưa. Nhưng hỡi ơi, khi nhìn vào cái danh sách thành viên “Văn đoàn” của ông, người ta thấy rặt một phường gian manh, tục tĩu, cơ hội. Xin điểm vài gương mặt tiêu biểu nhé:
Bùi Chát (xếp ngay sau ông Ngọc trong danh sách): thuộc nhóm “Mở miệng” với những vần thơ đạt đến cao độ của sự tục tĩu. Đây ạ (xin lỗi người đọc vì phải trưng ra những câu tục tĩu đó để làm bằng chứng): “Bạn ơi giao hợp nơi đâu”; “Đờm, dãi, thịt, da, tinh, khí, phì, phào”;…
Rồi đến Nguyễn Quang Lập, “nhà văn” đã từng kể “cùng với lũ bạn bảy, tám tuổi góp tiền sờ bướm con gái” và những câu văn gây sốc đại loại như: ‘đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L.” Ông Lập còn nổi xú danh vì cho rằng việc thực dân Pháp, đế quốc Mỹ tra tấn, đóng đinh vào đầu tù nhân ở Hỏa Lò, Phú Quốc chỉ là việc “khai thác thông tin”. Xin dành đôi lời với ông Lập: Liệu ông có bằng lòng cho nhà cầm quyền hiện nay “khai thác thông tin” theo cách trên – dù chỉ một chút – đối với bản than ông liệu có được không?
Rồi chốt trong danh sách là Vũ Thư Hiên, người đã không tiếc lời và cả những thủ đoạn hạ lưu hòng bôi đen hình ảnh người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa được thế giới công nhận là Hồ Chí Minh.
Rất tiếc trong danh sách của cái gọi là Văn đoàn độc lập, chưa có tên của “nhà văn” Lê Quỳnh Như với đệ nhất dâm thư “Sợi xích”. Cũng chưa có tên của nhà quản trị trang mạng Lauxanh hay Coithienthai vì những tên này đang bận thực hiện công việc của mình trong nhà đá vì hành vi tán phát văn hóa phẩm đồi trụy.
Bùi Hằng một người nổi tiếng là côn đồ, chuyên gây rối trật tự công cộng được Nguyên Ngọc tôn là Anh Thư Việt Nam |
Vậy đó. Những người mà ông Nguyên Ngọc định tập hợp lại để thực hiện cái mà như ông nói “một trong nhưng chức năng của văn học là thức tỉnh lương tri của con người”. Với bầy đàn như thế kia, thử hỏi ông định thức tỉnh cái gì?
Hệ thống lại toàn bộ những gì ông đã làm, người ta dễ dàng nhận thấy rằng: Không thể nói ông Nguyên Ngọc hoạt động thuần văn chương, không có mưu đồ chính trị. Chẳng những thế,
ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam.
ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Thưa ông Nguyên Ngọc. Với tất cả sự tôn trọng còn sót lại của chúng tôi đối với ông, xin kêu gọi ông hãy để lương tâm, danh dự dẫn lối, đừng để ảo vọng lợi danh che lấp trí tuệ của mình. Trở về đường ngay nẻo chánh, “Quay đầu là bờ”, nhận thức và từ bỏ hành động sai lầm không bao giờ là quá muộn.
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
Thư gửi Tổng thống G.W Bush
Đôi lời giới thiệu:
Nhân nước Mỹ kỷ niệm 5 năm ngày sự kiện tòa tháp đôi W.T.C ở New York và Bộ Quốc Phòng Mỹ Pentagon bị tấn công bằng máy bay, thảm kịch ấy đã gây cho cả nước Mỹ những nỗi sợ hãi kinh hoàng, một người Việt Nam đã gửi cho Tổng thống Mỹ G.W. Bush một bức thư bày tỏ những khuyến nghị của mình, ngõ hầu muốn nước Mỹ không bị tái diễn những thảm họa như ngày 11/9/2001 nữa.
Xin hân hạnh giới thiệu với bạn đọc,
Hà Nội, ngày 11/9/2006
Thưa Ngài Tổng thống,
Vào lúc này
cách đây đúng 5 năm, cái tin Toà tháp đôi W.T.C ở New York bị đánh sập lan truyền đi khắp thế
giới. Trong trái tim của hơn 5 tỉ người trên hành tinh này mỗi người có mỗi nhịp đập khác nhau, thì cũng ngần ấy sự cảm xúc khác nhau khi họ nghe
tin nước Mỹ bị tấn công bằng máy bay vào New York, Vào Pentagon và suýt chút nữa
thì vào Nhà Trắng...
Ở nước Mỹ
thì sự hoảng loạn lan truyền từ vùng cực nam South Padre Bach ( Texas) tới vùng
cực bắc nước Mỹ Buford Williams (DC), và từ vùng cực đông North Caroline
tới vùng cực tây Steamboat Rock, hễ chỗ nào có người Mỹ thì ở đó có tiếng rú thất
thanh và tiếng cầu chúa hoảng loạn, ai ai cũng lao ra siêu thị nhét
vội cái gì đó vào túi rồi đi mua hầm nhân tạo về nhà trốn khủng bố, té ra người Mỹ không
hảo hớn như họ thường khoe khoang, dân tộc Mỹ của ngài Tổng thống cũng là một dân tộc
"mạnh ai nấy chạy" và cũng tham sống sợ chết như những tên hèn nhát
khác !
Vụ tấn công vào Tòa tháp đôi WTC ở New York
ngày 11/9/2001 làm cho cả nước Mỹ kinh hoàng
Vụ tấn công vào Tòa tháp đôi WTC ở New York
ngày 11/9/2001 làm cho cả nước Mỹ kinh hoàng
Trong khi
đó thì nhân dân các vùng khác trên thế giới như Palestine, Iraq, Iran,
Afghanistan, Vietnam, Nhật, Hàn Quốc, Triều Tiên, Campuchia, Laos, Kosovo...thì hối
hả mở tủ nổ sâm-banh và ăn bánh cookies để chào đón chiến công của những
người Anh hùng Vô danh dám tiến công nước Mỹ để trả thù cho hàng triệu sinh
linh vô tội đã bị người Mỹ giết chết trong các cuộc chiến tranh ăn cướp của nước
Mỹ từ Thế chiến thứ hai tới giờ.
Thế mà đã
hơn 5 năm trôi qua rồi đấy, thật nhanh quá phải không ông Bush ??? Những nỗ
lực của C.I.A nhắm tìm kiếm chính xác kẻ đã gây ra tai hoạ cho nước Mỹ cũng
còn lờ mờ cho dù những tin tức mới đây do Nhà trắng đưa ra về việc đã tìm kiếm
được kẻ chủ mưu tổ chức vụ 11/9. nhưng dư luận của những người thông minh và
lương thiện trên thế giới đều cho đó là "Counterfeit - Đồ giả" ! Bởi vì cái C.I.A
của ngài Tổng thống luôn đưa những tin láo toét nhằm vu oan giá hoạ cho các nước
mà người Mỹ chăm chăm vô cớ tiến công ăn cướp. Như C.I.A đã báo cáo
là Saddam Hussein có vũ khí huỷ diệt, có hoá chất độc giết người hàng loạt...rồi
thì Saddam và Bin Laden là đồng minh "khủng bố nước Mỹ", và hôm nay khi những xác chết vô tích sự
của thanh niên Mỹ cứ được nhân lên rồi cái quân ăn cướp Mỹ của ngài lại muốn
chơi "bài chuồn" nên liên tục tuyên bố những tin do CIA đưa ra cho
chính chuyền Iraq (Saddam Hussein) trước chiến tranh là những tin sai sự thật
!!!
Lính Mỹ dùng nhục hình với lính Iraq bị bắt khi Mỹ xâm lược Iraq
Thưa ngài Tổng
thống !
Tôi rất
thông cảm cho Ngài , kể từ khi ngài ăn gian phiếu bầu với ông Gore để cố sống cố
chết chạy vào Nhà Trắng đến giờ Ngài đã tỏ ra thua thiệt quá nhiều:
- Hôm nay
chỉ có 23% người Mỹ nói YES với ngài có nghĩa là 77% người Mỹ đã rất muốn
tống khứ ngài ra khỏi Nhà Trắng mà ngài u mê không hề biết hoặc là vì lì lợm mà ngài giả đò không biết !
- Ngài đã
giả điếc không nghe thấy người Mỹ đi biểu tình ngang qua Nhà Trắng hô vang các
khẩu hiệu" Bush is the biggest
Terrorist in the World" ,"
Bush is the Biggest Liar" Thật là nhục nhã và khó chịu đến dường nào
khi đường đường là một Tổng Thống mà bị 77% nhân dân của mình chỉ trích mình là tên khủng bố khốn nạn
nhất trên thế giới. Nếu cho rằng Ông Bin Laden là tên khủng bố (theo quan điểm của
chính quyền Mỹ) thì ngài Mr. US President là
tên khủng bố đê hèn nhất thế giới.
- Ngài đã
quá "Say Máu Chiến Tranh" đến nỗi trận bão Katrina tràn qua vùng New
Orleans làm chết hàng ngàn người, bao nhiêu nhà cửa, phố phường, tài sản của nhân dân Mỹ ở
vùng này bị huỷ hoại, xác chết trôi nỗi khắp nơi, chỗ nào cũng có cướp bóc, bọn hôi của nổi
lên đánh lại với Cảnh sát Mỹ, sự việc ở đây một năm qua rồi mà cảnh tượng chẳng
khác gì khi cơn bão vừa mới qua đây...Thưa ngài Tổng thống, ngài quên nhân dân
ngài hay là ngài cố tình giết chết họ chỉ vì vùng này đa số là dân da màu....
Tôi nghĩ,
nói dài Ngài càng khổ tâm hơn, nên tôi kết thúc ở đây và tôi chân thành khuyên
ngài nên tránh cho dân Mỹ những trận hốt hoảng sợ chết như vụ
11/9 /2001 thì hãy ngoan ngoãn làm như chỉ dẫn sau đây:
- Rút
hết quân Xâm lược Mỹ ra khỏi Iraq ,
Afghanistan ,
ngừng chém giết nhân dân vô tội ở đó.
Tàn quân Sài Gòn được Mỹ nuôi dưỡng chờ thời
cơ đưa trở lại Việt Nam chống phá, lật đổ Nhà nước Việt Nam
Tàn quân Sài Gòn được Mỹ nuôi dưỡng chờ thời
cơ đưa trở lại Việt Nam chống phá, lật đổ Nhà nước Việt Nam
-
Không Ủng hộ bọn tàn quân Nguỵ Sài Gòn đang lẫn trốn ở Mỹ, không tài trợ cho
chúng qua các chiêu bài Dân chủ và Nhân quyền nhằm móc nối với bọn phản
động trong nước tập trung trong cái gọi là Phong Trào Dân chủ Việt Nam để tiến hành các vụ khủng bố, gây rối
làm mất ổn định Việt Nam ...
- Không chĩa
mõm vào các sự việc nội bộ của Việt nam, Cuba, Triều Tiên, Iran và
các nước có chủ quyền khác, chấm dứt ủng hộ bọn Phat-xít Do Thái - Zionist giết người
Arab Palestine và cướp đất của họ.
Nếu Nước Mỹ
làm được 3 điều trên thì tôi đoan chắc rằng Người Mỹ sẽ không bị có
cái gương mặt tái mét, khóc than cầu Chúa cứu nước Mỹ trong cái ngày
khốn nạn 11/9 định mệnh ấy.
Và tôi
cũng đánh cược với Ngài Tổng Thống rằng, nếu nghe lời khuyên chân thành của tôi
thì tất cả các Đại Sứ Quán của Mỹ trên khắp thế giới sẽ không phải dùng kế
sách Concrete BLocker để che chắn sấm sét của loài người như khắp mọi nơi
ta đã từng thấy mà cổng của các Sứ quán Mỹ sẽ được thông thoáng, người Mỹ ra vào vô tư giống như cổng Sứ quán của các Dân tộc lương thiện khác mà không hề sợ bị
chào đón bằng bom và sự căm phẩn của
nhân loại đó thưa ngài...
Gửi đến Ngài TT lời chào trân trọng,
Một Người
Việt Nam
Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014
Chuyện về Bức Thư Ngỏ của 61 Đảng Viên Cộng Sản "Lão thành" Chống... Cộng !
Chuyện 61 Đảng Viên cao tuổi đã tự nhận mình là đã: “ngu ngốc theo Đảng Cộng Sản để rồi Đảng Cộng Sản nay lại định hướng XHCN tức là Đảng đã đi sai đường, lẽ ra phải dừng lại ở Cuộc cách mạng Dân tộc dân chủ, thống nhất đất nước mà thôi...". Rồi 61 vị "Lão Đảng" này viết “Thư ngỏ gửi BCH Trung ương Đảng" với yêu sách nhiều điều…
Có một Phóng viên đài BBC rất trẻ hỏi các vị Đảng Viên già này một câu hỏi mà tôi cho là đây là câu hỏi hiểm móc đầy ác ý, đầy phỉ nhổ vào cái "phản tỉnh" của 61 vị tự cho mình là "Lão thành Cách mạng" này:
Câu hỏi như sau: "Lúc các ông vào Đảng, các ông đã chấp nhận Đảng CS là phải đi theo chủ nghĩa Marx - Lenin tức là phải theo con đường xây dựng Xã hội Chủ nghĩa, nhưng bây giờ các ông không chấp nhận CNXH thế tức các ông đã tự chống lại chính mình ?"
Nhóm đảng viên "lão thành" luôn có mặt trong các vụ biểu tình bất hợp pháp chống Trung Quốc
”Đảng Viên Lão thành" - Nguyễn Đắc Xuân người có tên trong danh sách 61 chữ ký thư ngỏ - trả lời phỏng vấn một cách vô cùng trơ trẽn và dối trá không biết xấu hổ rằng: "Hồi đó 99% lũ chúng tôi "bị" kết nạp đảng ở trong rừng, và nguyện vọng chúng tôi là chỉ tham gia chiến đấu chống Mỹ để thống nhất đất nước dưới sự Lãnh đạo của Đảng Nhân dân Cách mạng (*) chứ không phải là Đảng Cộng Sản ...do đó bây giờ chúng tôi phải phản đối xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, chúng tôi phải đề đạt lên Trung Ương để biết mà điều chỉnh cho đúng..." Nguyễn Đắc Xuân đã phun ra lời lẽ dối trá của một tên phản bội không có nhân cách !!!
Như chúng ta đã biết Đảng Cộng sản Việt Nam qua từng thời kỳ nó đã đổi tên thậm chí có lúc :tự "giải tán" để phù hợp với tình hình hoạt động của Đảng lúc đó, người Cộng Sản gọi đó là "Sách lược chính trị" để đối phó và tồn tại trước sự tấn công độc ác, man rợ của kẻ thù. Những năm tháng Đảng lãnh đạo quân dân miền Nam đứng dậy cứu nước Đảng mang tên "Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam" thực chất đó là Đảng Cộng Sản Việt Nam, quyết không phải bất kỳ một đảng Dân tộc Dân chủ hay đảng Xã hội nào khác, mặc dù trong tình hình khó khăn, ác liệt của chiến trường miền Nam nhưng mọi nhân tố tốt đều phải lần lượt qua từng bước thử thách rồi mới được kết nạp và công nhận là Đảng viên của Đảng:
”Đảng Viên Lão thành" - Nguyễn Đắc Xuân người có tên trong danh sách 61 chữ ký thư ngỏ - trả lời phỏng vấn một cách vô cùng trơ trẽn và dối trá không biết xấu hổ rằng: "Hồi đó 99% lũ chúng tôi "bị" kết nạp đảng ở trong rừng, và nguyện vọng chúng tôi là chỉ tham gia chiến đấu chống Mỹ để thống nhất đất nước dưới sự Lãnh đạo của Đảng Nhân dân Cách mạng (*) chứ không phải là Đảng Cộng Sản ...do đó bây giờ chúng tôi phải phản đối xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, chúng tôi phải đề đạt lên Trung Ương để biết mà điều chỉnh cho đúng..." Nguyễn Đắc Xuân đã phun ra lời lẽ dối trá của một tên phản bội không có nhân cách !!!
Như chúng ta đã biết Đảng Cộng sản Việt Nam qua từng thời kỳ nó đã đổi tên thậm chí có lúc :tự "giải tán" để phù hợp với tình hình hoạt động của Đảng lúc đó, người Cộng Sản gọi đó là "Sách lược chính trị" để đối phó và tồn tại trước sự tấn công độc ác, man rợ của kẻ thù. Những năm tháng Đảng lãnh đạo quân dân miền Nam đứng dậy cứu nước Đảng mang tên "Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam" thực chất đó là Đảng Cộng Sản Việt Nam, quyết không phải bất kỳ một đảng Dân tộc Dân chủ hay đảng Xã hội nào khác, mặc dù trong tình hình khó khăn, ác liệt của chiến trường miền Nam nhưng mọi nhân tố tốt đều phải lần lượt qua từng bước thử thách rồi mới được kết nạp và công nhận là Đảng viên của Đảng:
-
Nhân tố tốt đã thể hiện trong công tác, chiến đấu với kẻ thù
được quần chúng giới thiệu với Đảng.
-
Được Cơ sở đảng chấp nhận đưa vào diện “cảm tình Đảng”. Trong
giai đoạn này người “cảm tình Đảng” được học tập chính cương, đường lối và điều
lệ của Đảng, và Cơ sở Đảng phân công hai đảng viên theo dõi giúp đỡ người Cảm
tình đảng học tập và rèn luyện.
-
Nếu người “cảm tình Đảng” tiếp tục gương mẫu phấn đấu, chiến
đấu, trong một thời gian đủ dài, công nhận Chính cương của Đảng thì được làm
thủ tục kết nạp vào Đảng Nhân dân Cách mạng.
- Trong buổi lễ kết nạp đảng người Đảng viên mới phải tuyên thệ
trước Cờ Đảng rằng suốt đời phải trung thành với chính cương, đường lối của
Đảng (hoàn thành cuộc CM dân tộc, dân chủ ở miền Nam, tiến lên xây dựng CNXH và CNCS trên cả nước) phải chiến đấu bảo vệ Đảng đến hơi thở cuối cùng.
- Sau khi được kết nạp dưới cờ Đảng, người đảng viên mới (gọi là đảng viên dự bị) phải tiếp tục thử thách 1 năm (hay 9 tháng) tùy thành phần xuất thân bằng sự phấn đấu cao hơn khi chưa kết nạp. Hết thời kỳ dự bị phải được chi bộ nơi đảng viên dự bị công tác, chiến đấu xét để công nhận Đảng viên chính thức,nếu người đảng viên dự bị chiến đấu, phấn đấu tốt sẽ được công nhận là Đảng viên chính thức của Đảng, ngược lại đảng viên dự bị sẽ bị cơ sở đảng từ chối và bị ra khỏi đảng.
- Sau khi được kết nạp dưới cờ Đảng, người đảng viên mới (gọi là đảng viên dự bị) phải tiếp tục thử thách 1 năm (hay 9 tháng) tùy thành phần xuất thân bằng sự phấn đấu cao hơn khi chưa kết nạp. Hết thời kỳ dự bị phải được chi bộ nơi đảng viên dự bị công tác, chiến đấu xét để công nhận Đảng viên chính thức,nếu người đảng viên dự bị chiến đấu, phấn đấu tốt sẽ được công nhận là Đảng viên chính thức của Đảng, ngược lại đảng viên dự bị sẽ bị cơ sở đảng từ chối và bị ra khỏi đảng.
Vì giữ đúng nguyên tắc chọn lựa thành viên của
Đảng nên hầu hết Đảng Viên đã nhận thức kiên định Cương lĩnh của Đảng và họ
trung thành chấp nhận đi theo con đường giải phóng Dân tộc, thống nhất đất nước
tiến lên CNXH. Vì mục tiêu tươi đẹp đó, nên hàng triệu Đảng viên của Đảng không
nề hy sinh, gian khổ xông ra mặt trận, tiêu diệt quân thù đánh đuổi bọn cướp
nước và bán nước ra khỏi bờ cõi, thu non sông về một mối. Trong cuộc chiến đấu đầy ác liệt đó, hàng triệu Đảng Viên của Đảng đã hi sinh anh dũng, nhiều người bị địch bắt tù đầy, tra tấn nhục hình một cách tàn bạo, nhưng họ vẫn hiên ngang, kiên trung trước mặt quân thù, xứng danh là những Đảng Viên Cộng Sản làm cho kẻ thù phải khiếp sợ uy dũng của họ.
vinh danh là "Liệt Nữ, Bùi Minh Hằng" - kẻ thường gây gối trật tự xã hội
Tiếp tục những chiến công mới, người Đảng Viên Cộng Sản vươn lên trên mặt trân xây dựng lại đất nước, từ một đất nước điêu tàn bị kẻ thù tàn phá, hủy diệt họ cùng nhân dân cả nước đồng cam cộng khổ khắc phục khó khăn trong tình hình bị Đế Quốc Mỹ bao vây cấm vận chúng liên kết với bọn bành trướng Bắc Kinh xâm lăng biên giới phía Bắc và kích động bọn diệt chủng Polpot gây hấn ở vùng biên giới phía Tây, có lúc cả Dân tộc ta phải “lưỡng đầu thọ địch” nhưng người Cộng Sản đã sát cánh cùng nhân dân Việt Nam giành chiến thắng làm cho đất nước đổi thay một cách ngoạn mục: từ hải đảo đến rừng núi xa xôi, từ nông thôn đến đô thị đâu đâu cũng xôn xao khoác lên mình một sức sống mới, không một sức mạnh nào, không một kẻ thù nào, không một bọn phản bội nào có thể ngăn cản được những bước tiến vững chắc đó của Đảng.
Mới đây vài tuần các tổ chức khó tính nhất thế giới như WB,
IMF, WTO, APEC, FAO,OECD, UNESCO đều phải công nhận Việt Nam là đất nước sử
dụng các khoản vay xây dựng lại có hiệu quả nhất, thực hiện chương trình
xóa đói giảm nghèo hiệu quả nhất...Về ngoại giao Việt Nam là từ một nước bị kẻ thù cô lập, bao vây cấm vận nay đã có nhiều bạn bè uy tín, tin cậy và là
đối tác chiến lược của nhiều nước trên thế giới.
Chỉ có những kẻ đứng ngoài cuộc sống sôi động đang diễn ra ở Việt
Tất nhiên trong hàng ngũ của Đảng không phải là hoàn hảo, có nhiều người vào Đảng vì động cơ trục lợi kinh kế hoặc chính trị, có những Đảng viên khi mới được giao nhiệm vụ quản lý kinh tế thì lập tức tham nhũng, bè phái vơ vét nhằm làm giàu phi pháp cho bản thân và gia đình; có những đảng viên vừa mới bước vào cuộc chiến đấu với địch đã đầu hàng, xưng khai với kẻ thù về bí mật của Đảng, làm tổn thất lớn cho Đảng, có những đảng viên không lộ mặt phản bội đảng nhưng nằm ỳ, nói ẩu, kiêu căng tự cao, tự đại cho mình là giỏi hơn người, suy bì, công thần địa vị nhưng khi được Đảng giao nhiệm vụ thì lại không hoàn thành(**). Thực tế họ còn kém, tệ hơn là một người quần chúng bình thường, và nếu có việc “can qua” thì họ sẵn sàng chạy về phía kẻ thù để chống lại Đảng điển hình như: Hoàng Văn Hoan, Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Nguyễn Hộ,Trần Độ, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Ngọc Báu (Nguyên Ngọc), Nguyễn Phước Tương (Tương Lai), Lê Đăng Doanh, Nguyễn Trung, Chu Hảo…
Đảng Viên Chu Hảo tự xưng là đại diện cái gọi là "XHDS" đi đến Sứ quán Nam Phi
tại Hà Nội để viếng Mandela, nhằm đánh bóng mình, chỉ riêng hành vi này
Hảo có thể bị khai trừ ra khỏi đảng.
Cái gọi là Bức thư ngỏ của 61 Đảng viên "lão thành" gửi BCH Trung Ương Đảng là hậu quả tất yếu của những nhận thức sai lầm về sự phát triển của xã hội Việt Nam hiện nay vì bọn họ không chịu tiếp tục khiêm tốn học tập, lắng nghe và quan sát, nhất là họ không chịu tu dưỡng nhân cách đảng viên để chiến thắng thói ỷ lại già nua, công thần, vị kỷ, dẫn họ đến hành vi bất mãn, rồi họ tự ti nhận thấy mình cô độc, không có chỗ đứng trong giai đoạn mới, họ trở nên hèn đớn, vô tích sự không theo kịp bước tiến vĩ đại của Dân tộc, họ bị choáng váng trước những sáng tạo trẻ trung đầy sinh lực của Đất nước, của nền Dân chủ mới, của lớp Đảng viên trẻ đang dũng cảm hiến dâng, Trớ trêu hơn, bọn họ còn bị sự phỉnh nịnh của bọn xấu phía ngoài biên giới lôi kéo, mua chuộc với những hứa hẹn rẻ mạt, đen tối...
Sáu mươi mốt vị Đảng Viên già nua ấy giống như những hạt thóc lép bị gió thổi bay đi cuối cùng là rơi vào đống rác vô định của lịch sử, trong khi đó lớp Đảng viên trẻ là người đang gặt hái vụ mùa bội thu thì hồ hởi, tự tin bỏ ngoài tai những điều dối trá. Họ chuẩn bị cho mùa bội thu tới trước sự cuống cuồng và ngẩn ngơ của loài phản bội !
------------------------------------------------------
(*) Trong giai đoạn 1960-1976 đảng lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ở miền Nam đảng đổi tên là "Đảng Nhân Cách mạng Việt Nam" nhưng vẫn giữ nguyên cương lĩnh, chính cương,đảng kỳ và điều lệ đảng như Đảng Lao Động Việt Nam ở miền Bắc Đảng luôn luôn công khai với đảng viên của mình về mục tiêu, về chính cương của đảng để họ giác ngộ. Nguyễn Đắc Xuân nếu là đảng viên được kết nạp vào Đảng trong giai đoạn này ở chiến trường miền Nam thì ắt ông ta phải trải qua các thủ tục kết nạp đảng như trình bày ở đây, điều đó chứng tỏ N. Đ. Xuân là người trơ trẽn, dối trá. Tất nhiên N.Đ. Xuân hiện tại có thể phản tỉnh, ông ta không chấp nhận đảng đi theo con đường XHCN là quyền của ông; nhưng không được xuyên tạc sự thật.
(**) Chu Hảo, Hoàng Tụy, Nguyên Ngọc...là những đảng viên được Chính phủ phân công đảm nhận chức vụ quan trọng trong bộ máy Nhà nước nhưng đều không hoàn thành nhiệm vụ và bị miễn nhiệm trước thời hạn, có lẽ đây là lý do tai sao nhóm người này ra tuyên ngôn chống...Cộng.
Chế Trung Hiếu
28/7/2014
tại Hà Nội để viếng Mandela, nhằm đánh bóng mình, chỉ riêng hành vi này
Hảo có thể bị khai trừ ra khỏi đảng.
Cái gọi là Bức thư ngỏ của 61 Đảng viên "lão thành" gửi BCH Trung Ương Đảng là hậu quả tất yếu của những nhận thức sai lầm về sự phát triển của xã hội Việt Nam hiện nay vì bọn họ không chịu tiếp tục khiêm tốn học tập, lắng nghe và quan sát, nhất là họ không chịu tu dưỡng nhân cách đảng viên để chiến thắng thói ỷ lại già nua, công thần, vị kỷ, dẫn họ đến hành vi bất mãn, rồi họ tự ti nhận thấy mình cô độc, không có chỗ đứng trong giai đoạn mới, họ trở nên hèn đớn, vô tích sự không theo kịp bước tiến vĩ đại của Dân tộc, họ bị choáng váng trước những sáng tạo trẻ trung đầy sinh lực của Đất nước, của nền Dân chủ mới, của lớp Đảng viên trẻ đang dũng cảm hiến dâng, Trớ trêu hơn, bọn họ còn bị sự phỉnh nịnh của bọn xấu phía ngoài biên giới lôi kéo, mua chuộc với những hứa hẹn rẻ mạt, đen tối...
Sáu mươi mốt vị Đảng Viên già nua ấy giống như những hạt thóc lép bị gió thổi bay đi cuối cùng là rơi vào đống rác vô định của lịch sử, trong khi đó lớp Đảng viên trẻ là người đang gặt hái vụ mùa bội thu thì hồ hởi, tự tin bỏ ngoài tai những điều dối trá. Họ chuẩn bị cho mùa bội thu tới trước sự cuống cuồng và ngẩn ngơ của loài phản bội !
------------------------------------------------------
(*) Trong giai đoạn 1960-1976 đảng lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ở miền Nam đảng đổi tên là "Đảng Nhân Cách mạng Việt Nam" nhưng vẫn giữ nguyên cương lĩnh, chính cương,đảng kỳ và điều lệ đảng như Đảng Lao Động Việt Nam ở miền Bắc Đảng luôn luôn công khai với đảng viên của mình về mục tiêu, về chính cương của đảng để họ giác ngộ. Nguyễn Đắc Xuân nếu là đảng viên được kết nạp vào Đảng trong giai đoạn này ở chiến trường miền Nam thì ắt ông ta phải trải qua các thủ tục kết nạp đảng như trình bày ở đây, điều đó chứng tỏ N. Đ. Xuân là người trơ trẽn, dối trá. Tất nhiên N.Đ. Xuân hiện tại có thể phản tỉnh, ông ta không chấp nhận đảng đi theo con đường XHCN là quyền của ông; nhưng không được xuyên tạc sự thật.
(**) Chu Hảo, Hoàng Tụy, Nguyên Ngọc...là những đảng viên được Chính phủ phân công đảm nhận chức vụ quan trọng trong bộ máy Nhà nước nhưng đều không hoàn thành nhiệm vụ và bị miễn nhiệm trước thời hạn, có lẽ đây là lý do tai sao nhóm người này ra tuyên ngôn chống...Cộng.
Chế Trung Hiếu
28/7/2014
Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014
Nguyễn Quang A - Gái Đĩ Già Mồm
Vừa rồi ngày 20/6/2014 Ông Nguyễn Quang A tự nhận mình là
đại diện cho Xã hội dân sự Việt Nam đến Geneva làm cái việc là ”Nhân chứng
trước Liên Hiệp Quốc về việc chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền nghiêm
trọng ở trong nước”.
Nguyễn Quang A cùng với những "blogger tự do trẻ con" đến Geneva vu cáo Việt Nam "vi phạm nhân quyền." |
Ông Nguyễn Quang A đã dại dột cùng vài người trẻ tuổi đáng lứa con ông, kẻ thì trốn ra nước ngoài bằng con đường vượt biên bất hợp pháp, kẻ thì nhân danh thành viên N.G.O, nhưng cũng có kẻ đến làm chứng Việt Nam vi phạm nhân quyền lại không nói được tiếng Việt ! họ tụ tập với nhau để vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền dưới sự chỉ đạo và tài trợ của những thế lực luôn đòi lật đổ chính phủ Việt Nam chúng được ngụy trang bằng những mỹ từ Nhân quyền hoặc Xã hội dân sự. Điều này được chứng minh bằng một loạt các cuộc biểu tình phía ngoài cổng Liên Hiệp Quốc tại Thụy sĩ hô hào đòi Việt Nam cải thiện nhân quyền, đòi thả tù nhân chính trị bị bắt oan...nhưng lại trương Cờ vàng ba sọc đỏ – cờ của chính quyền Sai Gòn đã bị nhân dân miền Nam xóa sổ gần 40 năm nay vì tội ác man rợ của chúng - Nó là biểu tượng của các tổ chức chính trị lưu vong phục thù chống lại chính quyền Việt Nam chứ không phải vì một Việt Nam Nhân quyền, hay cỗ vũ cho phát triển Xã hội dân sự ở Việt Nam như họ từng rêu rao ! Hành vi của bọn họ cũng giống như một con cáo già cố che dấu cái đuôi mình để làm ra vẻ kẻ hiền từ nhưng đâu ngờ, cái lá cờ ba que kia chính là cái đuôi của con cáo ác bị lòi ra tự tố cáo mình là kẻ hèn hạ và gian trá !
Biểu tình trước cổng LHQ tại Geneva mang cờ Ba Que để phối hợp với Nguyễn Quang A chống Việt Nam về "vi phạm nhân quyền" |
” Họ (đại diện của các nước tại LHQ) đánh giá rất là cao Bản báo cáo về thực hiện Nhân quyền của Việt Nam. Họ đều chúc mừng Việt Nam đã chấp nhận những kiến nghị của họ. Các đại diện của EU và các nước phương Tây thì không thấy có nước nào phát biểu cả trừ Mỹ cũng có sự ghi nhận về sự tiến bộ nhất định về nhân quyền nhưng mà Mỹ cũng nêu rất là rõ những vấn đề còn chưa được tốt về nhân quyền.
Sau đó có Chủ tịch của hội đồng hỏi có ai có ý kiến phản đối về chuyện này hay không để thông qua hay không thông qua. Và như vậy là không có một ý kiến nào phản đối cả. Bản báo cáo của Việt Nam được thông qua một cách đồng thuận cao, không có bỏ phiếu, không có ai giơ tay gì cả….”
Nguyễn Quang A thường chỉ huy các vụ tụ tập đông người để gây rối nơi công cộng lấy cớ là biểu tình chống Trung Quốc xâm lược |
Dù bị thất bại nhục nhã và bị dư luận lương thiện ngay tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc coi khinh, Nguyễn Quang A còn trơ trẽn phê phán cơ chế UPR của Liên Hiệp Quốc là “Cơ chế UPR của LHQ còn nhiều khiếm khuyết, và đã bị chính trị lợi dụng, nên Việt Nam được đánh giá cao mà lẽ ra Việt Nam phải bị phê phán nghiêm trọng”!
Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi lấm lét khi bị các nhân viên công quyền cảnh cáo khi chỉ huy biểu tình gây rối tại Hà Nội |
Khi lén lút ra đi đến Geneva, được các thế lực xấu bên ngoài tài trợ và giật dây nhằm chống lại sự phát triển của đất nước, Nguyễn Quang A và đồng bọn ảo tưởng rằng, chúng có thể dùng Diễn đàn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại UPR kỳ 2 làm suy yếu Việt Nam trước thế giới rồi tiến đến dùng áp lực từ nước ngoài phối hợp với với bọn xấu trong nước tiến đến lật đổ Việt Nam, nhưng âm mưu đó bị dư luận lương thiện đánh bại thì y liền nói xấu và vu cáo Liên Hiệp Quốc là cơ chế UPR còn nhiều khiếm khuyết và còn có mục tiêu chính trị ! đó chẳng phải Nguyễn Quang A là loại “Gái đĩ già mồm” không biết liêm sĩ là gì hay sao !
Chế Trung Hiếu
Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014
Vài lời giới thiệu:
Gần đây khi Trung Quốc đặt Gian Khoan HD 981 ngay trong vùng Đặc quyền kinh tế Việt Nam. Đảng ta, Nhân dân, Chính Phủ , Quân đội ta cùng bè bạn khắp năm châu kịch liệt lên án hành vi lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc.
Trong lúc đó lại xuất hiện những tiếng nói lạc lõng đòi Việt Nam phải ngay lập tức tiến hành Đa nguyên, Đa đảng để các nước lớn như Mỹ và Châu Ấu có điều kiện "đồng chí" với ta để đến giúp đỡ chúng ta chống lại sự xâm lấn Biển đông của Trung Quốc.
Đây là một âm mưu cũ nhưng lại tái xuất hiện trong tình hình mới, nhằm lung lạc ý chí của Đảng ta, nhân dân ta của các thế lực phản động, phản bội ở trong nước, cũng như ở nước ngoài.
Khẳng định rằng, chỉ có Đảng CSVN mới có đủ trí tuệ, đủ sức mạnh lãnh đạo đất nước ta vượt qua những giai đoạn khó khăn này, xin giới thiệu bài viết dưới đây để làm rõ âm mưu xấu đó:
Gần đây khi Trung Quốc đặt Gian Khoan HD 981 ngay trong vùng Đặc quyền kinh tế Việt Nam. Đảng ta, Nhân dân, Chính Phủ , Quân đội ta cùng bè bạn khắp năm châu kịch liệt lên án hành vi lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc.
Trong lúc đó lại xuất hiện những tiếng nói lạc lõng đòi Việt Nam phải ngay lập tức tiến hành Đa nguyên, Đa đảng để các nước lớn như Mỹ và Châu Ấu có điều kiện "đồng chí" với ta để đến giúp đỡ chúng ta chống lại sự xâm lấn Biển đông của Trung Quốc.
Đây là một âm mưu cũ nhưng lại tái xuất hiện trong tình hình mới, nhằm lung lạc ý chí của Đảng ta, nhân dân ta của các thế lực phản động, phản bội ở trong nước, cũng như ở nước ngoài.
Khẳng định rằng, chỉ có Đảng CSVN mới có đủ trí tuệ, đủ sức mạnh lãnh đạo đất nước ta vượt qua những giai đoạn khó khăn này, xin giới thiệu bài viết dưới đây để làm rõ âm mưu xấu đó:
Đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam chỉ là mưu đồ của những kẻ xấu
Hãy nhìn Thái Lan làm bài học cho đa nguyên, đa đảng
Nam Phong
Trong bài viết “Đa nguyên, đa đảng là đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của nhân dân Việt Nam”, Nam
Phong tôi đã đưa ra những lập luận chứng minh sự thật của vấn đề đa
nguyên, đa đảng đang được một số người rêu rao ở Việt Nam thực chất chỉ
đi ngược lại với ý chí, nguyện vọng của nhân dân. Trong bài viết này,
Nam Phong xin đưa ra những căn cứ chứng minh việc đòi đa nguyên, đa đảng
ở Việt Nam hiện nay chỉ là mưu đồ của những kẻ xấu, muốn phá hoại đất
nước mà thôi.
Thực hiện đa nguyên, đa đảng tất yếu sẽ
dẫn đến tình trạng tranh giành ảnh hưởng lẫn nhau, tranh giành quyền lực
giữa các đảng phái đối lập, điều đó làm cho nhân tâm ly tán, đất nước
hỗn loạn, phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc, làm mất ổn định chính trị
đất nước, kinh tế lâm vào khủng hoảng, đất nước bất ổn và gặp muôn vàn
khó khăn, đời sống thậm chí tính mạng của người dân bị đe dọa. Đó sẽ là
điều kiện để các thế lực nước ngoài lợi dụng can thiệp, tác động “chia
năm xẻ bảy” phá hoại đất nước, thực hiện các mưu đồ chính trị đen tối.
Thực tế lịch sử đã cho chúng ta thấy, Liên Xô trong quá trình cải tổ,
cái cách, đổi mới đất nước do không kiên định mục tiêu, thực hiện đa
nguyên đa đảng cuối cùng đất nước rơi vào hỗn loạn, các đảng phái đấu
đá, tranh giành quyền lực lẫn nhau, nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà
nước, trong khi đó các thế lực bên ngoài không ngừng gia tăng các hoạt
động chống phá và kết quả sự sụp đổ của một chế độ nhà nước là điều tất
yếu.
Đa nguyên, đa đảng tất yếu các đảng phái
chính trị phải tìm các thủ đoạn để chèn ép lẫn nhau, tìm các thế lực bên
ngoài làm chỗ dựa. Và khi đó, việc liên minh chính trị với các nước
khác để chống lại các lực lượng chính trị đối lập và có thể phụ thuộc để
thực hiện tham vọng chính trị, quyền lực của mình.
Đất nước ta từ khi có Đảng lãnh đạo đến
nay đã gặt hái được biết bao thành công to lớn. Đảng lãnh đạo nhân dân
giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh giành độc lập, bảo vệ Tổ quốc. Ngày
nay, Đảng tiếp tục lãnh đạo nhân dân trong công cuộc xây dựng và phát
triển đất nước và công cuộc đổi mới đó đang gặt hái được những thành
công quan trọng. Và điều đặc biệt quan trọng hơn đó là đất nước Việt Nam
đang có một nền chính trị ổn định, hòa bình, người dân được tự do làm
ăn, sinh sống. Vậy, tại sao lại muốn đổi hướng đi theo con đường khác
làm gì? Mà thậm chí chưa biết con đường đó như thế nào? Mục đích của
những con người kia là gì? Thực hiện đa nguyên, đa đảng rồi đất nước sẽ
đi về đâu, hay lại chìm trong loạn lạc, tranh giành quyền lực, đấu đá,
bất ổn như những gì đang xảy ra ở Ukraine, Thái Lan, Campuchia… và nhiều
quốc gia khác nữa.
Rõ ràng, đòi đa nguyên, đa đảng chỉ là
mưu đồ xấu của một số người nhằm thực hiện mưu đồ chính trị, tham vọng
quyền lực đen tối của mình. Họ muốn thông qua đa nguyên, đa đảng để đất
nước có biến, khi đó họ sẽ thừa cơ ngóc đầu dậy, với sự giúp đỡ của bên
ngoài để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, Nhà nước Việt Nam để
đưa họ lên nắm giữ các vị trí quyền lực để thỏa mãn tham vọng cá nhân
của mình. Họ đâu có biết rằng, sống trong điều kiện, môi trường đấu đá,
tranh giành quyền lực ấy thì cuộc sống của người dân sẽ ra sao? Đất nước
bất ổn thế nào? Và nguy cơ về những cuộc xâm lăng từ bên ngoài ẩn hiện
ra sao? Đó thực sự là những vấn đề mà người dân sẽ phải đối mặt khi thực
hiện đa nguyên, đa đảng để phục vụ cho tham vọng cá nhân của một số
người.
Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014
TRƯƠNG DUY NHẤT MỘT TRONG NHỮNG KẺ PHÁ HOẠI.
CHÚNG TA ĐANG NHU NHƯỢC VỚI NHỮNG KẺ PHÁ HOẠI
Có
thể nói gần đây đã có không ít kẻ lợi dụng quyền tự do, dân chủ để viết
những bài báo thỏa mãn cái tôi cá nhân của mình. Nhưng có một điều lạ
là rất ít kẻ có hành vi như vậy bị xử lý bằng pháp luật. Trong một chừng
mực nào đó, chúng ta đang nhu nhược với loại người này.
Trong
những năm gần đây, có một số người đã lập blog, viết bài vu cáo, xuyên
tạc chủ trương, chính sách của Đảng, xâm phạm đời tư công dân, xúc phạm
nhiều vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, thậm chí cả các bậc tiền bối.
Thấy
vậy một số thế lực thù địch ở phương Tây vội vàng "thổi" lên và gọi đó
là những người bất đồng chính kiến, rồi ra sức bảo vệ. Mỗi khi có kẻ nào
bị pháp luật xử lý, lập tức một số nước phương Tây nhao nhao lên bảo vệ
và đòi Việt Nam phải trả tự do hoặc có những hành động can thiệp trắng
trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Gần đây nhất, Trương Duy Nhất,
từng là phóng viên Báo Đại Đoàn Kết lập blog cá nhân và viết đến 1.000
bài ký tên Trương Duy Nhất, trong đó đã xuyên tạc một cách trắng trợn về
tình hình chính trị, kinh tế xã hội và các chủ trương, chính sách của
Đảng, Nhà nước. Không những vậy, Trương Duy Nhất còn có những bài viết
bôi nhọ các cá nhân, tập thể, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ
chức. Nhiều bài viết đặt tít cực kỳ độc địa như kiểu "Kinh tế tụt dốc,
bấn loạn nát bươm". Không dừng ở đó, Trương Duy Nhất còn bịa đặt ra
nhiều bài viết bôi nhọ nhiều tổ chức, cá nhân, thậm chí cho mình cái
quyền được bình luận, đánh giá người khác bằng những quan điểm phiến
diện của cá nhân.
Khi
bày tỏ quan điểm về vấn đề gì đó thì rõ ràng đó là quan điểm cá nhân,
nhưng "bày tỏ quan điểm" khác với kiểu chửi bới cho sướng miệng hoặc
nhằm mục đích hạ uy tín của người khác. Vụ án Trương Duy Nhất cũng là
một bài học cảnh tỉnh cho một số người hiện nay đang dùng blog để xuyên
tạc chủ trương chính sách của Đảng, Chính phủ.
Tất
nhiên là với những loại bài viết như thế này, Trương Duy Nhất đã được
một số nhóm phản động lưu vong và các thế lực thù địch ở nước ngoài tung
hô nhiệt liệt. Các cơ quan chức năng đã nhắc nhở nhiều lần nhưng Trương
Duy Nhất vẫn chứng nào tật nấy. Cuối cùng, cơ quan bảo vệ pháp luật đã
phải khởi tố, bắt giam Trương Duy Nhất với tội danh Lợi dụng quyền tự
do, dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của
tổ chức, công dân. Trương Duy Nhất sẽ được đưa ra xét xử trong nay mai.
Có
thể nói gần đây đã có không ít kẻ lợi dụng quyền tự do, dân chủ để viết
những bài báo thỏa mãn cái tôi cá nhân của mình. Nhưng có một điều lạ
là rất ít kẻ có hành vi như vậy bị xử lý bằng pháp luật. Trong một chừng
mực nào đó, chúng ta đang nhu nhược với loại người này.
Thực
tế, từ khi thực hiện công cuộc đổi mới nền kinh tế từ năm 1986 đến nay,
chưa có người nào vì bất đồng chính kiến mà bị pháp luật xử lý. Tất cả
những người bị xử lý đều có hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng,
không ít kẻ đã nhận tiền từ các tổ chức phản động nước ngoài, không ít
kẻ mưu đồ thành lập tổ chức để phá hoại công cuộc xây dựng đất nước. Các
thế lực thù địch phương Tây nhiều khi chỉ thí cho một ít tiền thì những
người này đã sẵn sàng hung hăng lập tổ chức, lập diễn đàn với âm mưu
phá hoại công cuộc xây dựng đất nước. Cũng đã có những người bị "suỵt
chó bụi rậm", trót nhận tiền bạc của chúng nên mới phải gồng mình lên để
có những bài viết theo yêu cầu.
Trong
một chừng mực nào đó, pháp luật của chúng ta quá nương nhẹ với những
loại người này. Một công dân nếu đến trụ sở cơ quan công quyền lăng mạ,
chửi bới thì có thể bị bắt giữ, bị xử lý hành chính ngay lập tức… Nhưng
một kẻ lập blog cá nhân, chửi bới bạt mạng, xúc phạm hết người này đến
người khác, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, bịa
đặt, vu khống cho các tập thể và cá nhân thì lại nói là "bất đồng chính
kiến".
Có
một sự thật là Việt Nam chưa "quen" với văn hóa… "kiện". Lẽ ra với
những kẻ đã xúc phạm tới tập thể và cá nhân, chủ thể đó phải khởi kiện
và Tòa án sẽ là cơ quan phán xét… Nhưng ở Việt Nam, hầu như không có vụ
kiện nào kiểu như thế này.
Một
điều nữa là khi gặp những trường hợp như thế này, các tập thể, cá nhân
hay có lối "dĩ hòa vi quý", không dám đấu tranh trực diện. Trên thực tế,
có không ít người khoái trá, thậm chí quảng bá cho những kẻ như Trương
Duy Nhất.
Người
viết bài này cũng đã từng gặp gỡ không ít những đối tượng cơ hội chính
trị - những kẻ đã ăn tiền của các nhóm phản động lưu vong, mưu đồ lập tổ
chức hoặc có những hành vi vi phạm pháp luật, phá hoại an ninh quốc
gia. Quả thật, không ít những kẻ trong số này đáng được gọi là những kẻ
"tâm thần chính trị". Có một điều lạ lùng ở những người này là sự huyễn
hoặc, ảo tưởng và luôn nghĩ mình là nhất, ý kiến của mình là sáng suốt
nhất và tất cả những ai không đồng tình với quan điểm của mình đều là
những người mù quáng. Những kẻ này đã biết cách lợi dụng triệt để những
yếu kém, sai lầm trong quản lý kinh tế, những bất cập trong cơ chế,
chính sách, những vấn đề tiêu cực trong xã hội… Chúng tập hợp lại, rồi
nhào nặn theo ý muốn.
Đáng
tiếc là báo chí chúng ta bấy lâu nay hầu như không mạnh tay đấu tranh
với những kẻ như này. Báo chí có thể lên án hết sức mạnh mẽ những hiện
tượng tham nhũng, tiêu cực, những sự vi phạm dân chủ hoặc lao vào các vụ
án, nhưng với những kẻ dùng ngòi bút chống lại chế độ, chống lại đất
nước, chính các cơ quan báo chí nhiều khi lại né tránh, ngại đụng chạm.
Đây là một điều không bình thường.
Vậy nên những người cầm bút khi viết gì, trước hết hãy nghĩ đến trách nhiệm công dân.
Theo NĂNG LƯỢNG MỚI
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)