Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019

Thư Kiến nghị không đặt tên đường phố bằng tên Alexandre de Rhodes của 12 trí thức Việt nam


V/V Đặt Tên Đường Ở TP Đà Nẵng - Thư Kiến Nghị
Của Một Nhóm Trí Thức Trong Nước
30 OCT 2019
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
------------ oOo -------------
BẢN KIẾN NGHỊ
(V/v đặt tên đường ở Tp. Đà Nẵng)
Kính gửi: Thành ủy, Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân
Thành phố Đà Nẵng
Đồng kính gửi: Sở Văn hoá và Thể thao Đà Nẵng
Ngày 23 tháng 10, năm 2019
Được biết Thành phố Đà Nẵng đang lấy ý kiến về đặt và đổi tên đường, trong đó điểm đáng chú ý là thành phố dự kiến lấy tên 2 linh mục là Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina đặt tên cho 2 tuyến đường ở thành phố Đà Nẵng trong số 137 tuyến đường vào dịp này; chúng tôi, một số nhà nghiên cứu xin đề đạt đến các cấp lãnh đạo và quản lý thành phố một số ý kiến:
Thưa các đồng chí!
Dưới thời Pháp thuộc, thực dân Pháp muốn người dân thuộc địa biết ơn mẫu quốc đã có công “khai hóa”, nên tôn vinh Alexandre de Rhodes là người sáng tác chữ quốc ngữ. Sau ngày bại trận ở Điện Biên Phủ (7-5-1954), thực dân Pháp cuốn gói về nước, nhiều nhà nghiên cứu, trong đó có cả những linh mục, đã chứng minh Alexandre de Rhodes không phải là người sáng tác chữ quốc ngữ. Chúng tôi xin trích dẫn ý kiến của một số nhà nghiên cứu:
1.“Giáo-sĩ Đắc-Lộ (tức Alexandre de Rhodes) thật ra không phải là ông tổ và cũng không phải là ông tổ duy nhất của chữ quốc ngữ. Trước ông, đã có nhiều người đã cố gắng tìm cách phiên âm tiếng nói của dân Việt bằng vần La-tinh và chính ông cũng đã bao lần trong những tác phẩm của ông nói đến nhiều sách vở được viết ra trước ông bằng tiếng Việt (...). Và đồng thời với giáo sĩ Đắc-Lộ, chắc chắn cũng có nhiều giáo sĩ khác quan tâm đến vấn đề phiên âm: Đó là lẽ dĩ nhiên vì công cuộc phiên âm là một lợi khí rất lớn cho việc truyền giáo. Vậy thì không còn ai có thể bào chữa thuyết cho rằng giáo sĩ Đắc-Lộ là ông tổ và ông tổ duy nhất của chữ quốc ngữ” (Giáo sư, Tiến sĩ Trương Bửu Lâm, trong Việt Nam khảo cổ Tập san, số 2-1961, tr. 11).
2. “Đắc-Lộ không phải là người Âu châu đầu tiên học tiếng Việt, cũng không phải người đầu tiên sáng tác chữ quốc ngữ, hơn nữa, vào năm 1636 Đắc-Lộ cũng không phải là người ghi chữ quốc ngữ đúng được như một số Linh mục Dòng tên Bồ Đào Nha ở Việt Nam thời đó. Thật ra, trong giai đoạn thành hình chữ quốc ngữ, Đắc-Lộ chỉ góp một phần trong công việc quan trọng này, mà rõ rệt nhất là soạn sách chữ quốc ngữ và cho xuất bản đầu tiên” (Linh mục Đỗ Quang Chính, Lịch sử chữ quốc ngữ, Sài Gòn, 1972, tr. 78).
3. “Đắc Lộ đã tiếp thu, thừa kế, sắp đặt lại cho hoàn chỉnh tất cả các thành tựu của các nhà truyền giáo tiền phong hay đồng thời, dựa trên những trợ giúp quý giá, không thể thiếu được của các tín đồ người Việt tiếp xúc gần gũi với ông, chia sẻ chí hướng của ông (...). Thực sự công trình sáng tạo chữ quốc ngữ theo mẫu tự La Tinh là một công trình tổng hợp có tính chất tập thể quốc tế, trong đó Đắc Lộ là người đã có một vị trí cốt yếu khi sử dụng rộng rãi thứ chữ mới này trong các tác phẩm in trình bày những kiến thức sâu rộng. Các bậc thức giả như Dương Quảng Hàm, Đào Duy Anh, Nguyễn Khắc Xuyên, Thanh Lãng, Đỗ Quang Chính, Võ Long Tê đều khẳng định chữ quốc ngữ là một công cuộc chung của nhiều người” (Đỗ Hữu Nghiêm, Đắc Lộ trong lịch sử hình thành chữ quốc ngữ, báo Công giáo và dân tộc, số 798,17/3/1991, tr. 14).
4. “Giáo sĩ Đắc Lộ không những không phải là ông tổ duy nhất của chữ quốc ngữ mà cũng không phải là một trong các ông tổ của chữ quốc ngữ,… Sở dĩ Đắc Lộ về sau này được lịch sử nhắc nhở đến nhiều, có lẽ không phải vì ông đã có công kiện toàn chữ quốc ngữ cho bằng ông đã để lại hai quyển sách (tức Từ điển Việt - Bồ - La và Phép giảng tám ngày) được coi như tài liệu duy nhất về chữ quốc ngữ” (Linh mục Thanh Lãng, trích trong “Địa chí văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh”, Nxb. Tp. HCM, 1988, tập II, tr. 136-137).
5. Và chính A. de Rhodes cũng đã viết: “Tuy nhiên trong công cuộc này, ngoài những điều mà tôi đã học được nhờ chính người bản xứ trong suốt gần mười hai năm, thời gian mà tôi lưu trú tại hai xứ Cô-sinh và Đông-kinh (tức Đàng Trong và Đàng Ngoài), thì ngay từ đầu tôi đã học với Cha Francisco de Pina người Bồ Đào Nha, thuộc Hội Dòng Giê-su rất nhỏ bé chúng tôi, là thầy dạy tiếng, người thứ nhất trong chúng tôi rất am tường tiếng này, và cũng là người thứ nhất bắt đầu giảng thuyết bằng phương ngữ đó mà không dùng thông ngôn, tôi cũng sử dụng những công trình của nhiều Cha khác cùng một Hội Dòng, nhất là của Cha Gaspar de Amaral và Cha Antonio Barbosa, cả hai ông đều đã biên soạn mỗi ông một cuốn từ điển: ông trước bắt đầu bằng tiếng An Nam (tức là từ điển Việt - Bồ), ông sau bằng tiếng Bồ - Đào (tức là từ điển Bồ - Việt), nhưng cả hai ông đều đã chết sớm. Sử dụng công khó của hai ông, tôi còn thêm tiếng La tinh theo lệnh các Hồng y rất đáng tôn,...” (Từ điển Annam - Lusitan - Latinh, tức Từ điển Việt - Bồ - La, Nxb. Khoa học Xã hội, Hà Nội, 1991, phần phiên dịch, tr. 3).
6. “Vậy rõ ràng A. de Rhodes không phải là người sáng chế ra chữ quốc ngữ. Chẳng những thế, ông ta cũng không phải là người châu Âu đầu tiên soạn từ điển về tiếng Việt vì trước ông ta đã có hai giáo sĩ Bồ Đào Nha là G. de Amaral và A. Barbosa. Ông ta chỉ thừa hưởng công trình của hai cố đạo kia rồi thêm tiếng La Tinh vào theo lệnh của Tòa thánh La Mã mà thôi,… Lời lẽ của chính đương sự rõ như ban ngày: A. de Rhodes làm sách bằng chữ quốc ngữ là để phụng sự cho việc truyền bá đức tin Ki-tô giáo, chứ tuyệt đối không vì bất cứ một lợi ích nhỏ nhoi nào của người Đại Việt cả. Người Việt Nam đã tận dụng chữ quốc ngữ, mà một số cố đạo đã đặt ra, với sự góp sức của một số con chiên người Đại Việt, để làm lợi khí cho việc giảng đạo, thành lợi khí của chính mình để phát triển văn hóa dân tộc, để chuyển tải một cách đầy hiệu lực những tư tưởng yêu nước và những phương thức đấu tranh nhằm lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp. Đây chẳng qua là chuyện ‘gậy ông đập lưng ông’ mà thôi” (An Chi, “Alexandre de Rhodes không phải là người sáng tạo ra chữ Việt”, báo An ninh thế giới, 28-9-2010).
....
Thưa các đồng chí,
Lại nữa, Rhodes viết cuốn Phép giảng tám ngày bằng tiếng Việt nhằm mục đích truyền đạo Thiên Chúa giáo (Công giáo). Nhưng bên cạnh đó, ông đã sử dụng nhiều câu chữ thô bạo để công kích Tam giáo ở Việt Nam (Khổng giáo, Lão giáo và Phật giáo). Thật vậy, Khổng Tử được hầu hết người Á Đông xưng tụng là nhà hiền triết, là Vạn thế sư biểu, và nhiều học lý của Nho giáo vẫn còn giá trị đến ngày nay. Còn Phật Thích Ca được Liên hiệp quốc đánh giá là một vĩ nhân văn hóa của nhân loại. Thế nhưng, trong sách Phép giảng tám ngày, A. de Rhodes gọi Phật Thích Ca “là thằng hay dối người ta” và phê phán Khổng Tử “chẳng phải hiền, chẳng phải thánh, mà độc dữ”. Ông phê bình Nho, Lão, Phật: “Bởi Tam giáo này, như bởi nguồn độc, nhiều sự dối khác. Song le bắt mỗi sự dối ấy chẳng có làm chi, vì chưng biết là bởi đâu mà ra, cho hay tỏ tường là dối thì vừa. Như thế có chém cây nào độc cho ngã, các ngành cây ấy tự nhiên cũng ngã với. Vậy thì ta làm cho Thích Ca là thằng hay dối người ta, ngã xuống” (Aleaxandre de Rhodes, Phép giảng tám ngày, Tủ sách Ðại Kết, Tp. Hồ Chí Minh, 1993, trang 113, 115, 116).
Đặc biệt, Alexandre de Rhodes là người có ý định xin vua Louis XIV của Pháp cung cấp binh lính để chinh phục phương Đông. Trong cuốn Divers voyages et missions (Các cuộc hành trình và truyền giáo), xuất bản tại Paris năm 1653, ở đoạn cuối chương 19, phần thứ 3, Alexandre de Rhodes viết: “J’ai cru que la France, étant le plus pieux royaume du monde, me fournirait plusieurs soldats qui aillent à la conquête de tout l’Orient, pour l’assujetter à Jésus Christ”. Trong bài viết “Ai làm ra chữ quốc ngữ?” đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 31-1-1993, Giáo sư Hoàng Tuệ đã dịch câu đó như sau: “Tôi nghĩ nước Pháp, vương quốc mộ đạo nhất, có thể cấp cho tôi binh lính để chinh phục toàn phương Đông, đặt nó dưới quyền Jésus Christ”.
Chính vì thấy những ý định không tốt của A. de Rhodes (chống đối truyền thống thờ cúng tổ tiên của dân tộc, chia rẽ tinh thần đoàn kết giữa đồng bào lương và giáo, âm mưu dẫn quân viễn chinh Pháp tới xâm lược nước ta…) nên cả chúa Nguyễn ở Đàng Trong lẫn chúa Trịnh ở Đàng Ngoài đều đã trục xuất A. de Rhodes, không cho ông ta cư trú và hoạt động ở Việt Nam. Vì những lẽ trên, ở miền Bắc sau 1954 và ở miền Nam sau 1975, các đường phố, trường học,… mang tên A. de Rhodes (do thực dân Pháp hay chính quyền Việt Nam Công hoà đặt) đều bị xóa. Gần đây, một số người lặp lại luận điệu sai trái của thực dân trước đây để đòi phục hồi tên của A. de Rhodes, nhằm những ý đồ chính trị hay tôn giáo của họ.
Chúng tôi khẳng định: “A. de Rhodes không phải là người sáng chế ra chữ quốc ngữ,..”. Trái lại đối với dân tộc Việt Nam, Rhodes là kẻ có tội thì làm sao vinh danh, đặt tên đường được. Quan điểm của các sử gia Việt Nam là quá rõ: “Sau hàng thế kỷ trường kỳ mai phục bằng hội Truyền Giáo đối ngoại, tới đây tư bản Pháp đã nắm được thời cơ can thiệp thẳng vào Việt Nam. Đó là cái mà các sử gia triều đình phong kiến thực dân gọi là “công nghiệp” của Pi-nhô đờ Bê-hen (Pigneau de Béhaine), người được Lu-i XVI phong tước công và cử làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền bên cạnh Nguyễn Ánh và được Nguyễn Ánh tôn lên làm “cha cả” với chức thái phó tước quận công. Nhưng vai trò Bá Đa Lộc vốn chỉ là kẻ trực tiếp khiến cho tư bản Pháp nắm được Nguyễn Ánh, còn yếu tố quyết định đầu tiên là cả một quá trình hoạt động không biết mệt mỏi của hội Truyền Giáo đối ngoại nằm trong tay thế lực tư bản Pháp, vốn do Rốt sáng lập” (Hoàng Văn Lân, Đặng Huy Vận, Mưu đồ chính trị của A-lếch-xăng-đờ-rốt và vấn đề chữ quốc ngữ, Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử, Viện Sử học, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, số 63, tháng 6, 1964, tr. 14-28).
Chúng tôi xin kiến nghị với Thành ủy, Hội đồng nhân dân và Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng:
Không lấy tên hai giáo sĩ Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina để đặt cho đường phố, trường học,…ở Đà Nẵng. Nếu đặt rồi thì thay bằng tên của những người Thiên Chúa giáo (Công giáo) yêu nước như linh mục Nguyễn Bá Kính (thời chống Pháp), Hồ Huệ Bá (thời chống Mỹ),…
Trân trọng!
ĐỒNG KIẾN NGHỊ
1. PGS. TS. Lê Cung, Trường Đại học Sư phạm Huế, Địa chỉ: 18 Lê Hồng Phong, Huế; ĐT: 0914.202.343, email: lecungdhs@yahoo.com.
2. Nhà Nghiên cứu lịch sử và văn hoá Nguyễn Đắc Xuân, Địa chỉ: 3/7 Nguyễn Công Trứ, Huế, ĐT: 0914.203.944; email: gacnhieuloc@yahoo.com
3. PGS. TS. Trần Thuận, nguyên Phó Trưởng khoa, khoa Lịch sử, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Tp. Hồ Chí Minh; ĐT: 0979.630.690, email: tranthuanxhnv@gmail.com
4. PGS. TS. Phạm Quốc Sử, Trưởng khoa lịch sử, Trường Đại học Thủ đô, Hà Nội; ĐT: 0913.571.617, email: suphamquoc@yahoo.com
5. PGS. TS. Nguyễn Tiến Dũng, nguyên Trưởng khoa Khoa Lý luận chính trị, trường Đại học Khoa học Huế, ĐT: 0384.915.555, email: ntdunghueuni@gmail.com
6. PGS. TS. Trương Công Huỳnh Kỳ, nguyên Trưởng khoa Lịch sử, Trường Đại học Sư phạm Huế; Huế; ĐT: 0913.427.562.
7. TS. Phan Văn Hoàng, Trường Đại học Sư phạm Tp. Hồ Chí Minh, ĐT: 0937.212.549, email: phanvanhoang@gmail.com
8. Nhà Nghiên cứu Văn học dân gian: Trần Hoàng, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Phó Trưởng khoa Văn, Trường Đại học Sư phạm Huế; ĐT: 0914.478.721.
9. Ths. Hà Văn Lưỡng, nguyên Trưởng Khoa Văn, Trưởng Đại học Khoa học Huế; ĐT: 0914.066.061, email: havanluongdhkh@gmail.com
10. Nhạc sĩ Chúc Linh, Địa chỉ: 21/7 Đường 2, Phường Hiệp Bình Phước, Q. Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh, Điện thoại: 0908.988940, Email: chuclinh.tavanson@gmail.com
11. PGS. TS. Nguyễn Tất Thắng, Chủ nhiệm Bộ môn Lịch sử Việt Nam, Khoa Lịch sử, Trường Đại học Sư phạm Huế, ĐT: 0914.025.002, email: tatthangsp@gmail.com
12. TS. Nguyễn Thị Thanh Huyền, Giảng viên chính, khoa Lý luận chính trị, trường Đại học Khoa học Huế, ĐT: 0915.665.531, email: ntthuyenhue@yahoo.com.vn
-------------------------------------------------
CHỈ NÊN VINH DANH NHỮNG NGƯỜI CÓ CÔNG
--------------------------------
NỘI DUNG PHỎNG VẤN CỦA NHÓM SINH VIÊN
(V/v Đề án đặt, đổi tên đường ở Đà Nẵng)
Được biết Sở Văn hoá và Thể thao Thành phố Đà Nẵng đang lấy ý kiến dự thảo Đề án đặt, đổi tên gần 137 đường và công trình công cộng trên địa bàn thành phố năm 2019. Điểm đáng chú ý là hai giáo sĩ Francisco De Pina và Alexandre de Rhodes cũng có tên trong đề án và được đề nghị đặt tên cho hai tuyến đường ở khu Đông Nam Đài Tưởng niệm thuộc quận Hải Châu.
Nhận thức rằng việc “tên đường phố cũng là một dạng địa danh, thể hiện sự trân trọng của các thế hệ hôm nay và mai sau đối với lịch sử, văn hóa của một dân tộc, một vùng đất”, chúng tôi – những sinh viên đang trong quá trình đào tạo, học tập và nghiên cứu Lịch sử cũng rất quan tâm đến vấn đề này. Chính vì vậy, ngày 8-10-2019, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn nhà Nghiên cứu Lịch sử (NCLS) Nguyễn Đắc Xuân.
Nhóm sinh viên: Thưa ông! Chúng cháu được biết, thành phố Đà Nẵng sắp sửa đặt tên cho 137 tuyến đường. Điểm đáng chú ý là trong bản dự thảo đặt tên đường, có tên đường Alexandre de Rhodes (1593 – 1660) và Francisco De Pina (1585 – 1625). Ông nghĩ như thế nào về việc đặt tên đường mang tên hai vị giáo sĩ này? .
Nhà NCLS Nguyễn Đắc Xuân: Chữ quốc ngữ là một sự kiện lịch sử văn hóa quan trọng của dân tộc Việt Nam. Các nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa Việt Nam phải biết lịch sử ra đời và quá trình phát triển chữ quốc ngữ. Còn vấn đề vinh danh, đặt tên đường thì phải thận trọng. Đặt tên đường, tên công viên, tên các công trình công cộng ở Việt Nam cũng như trên thế giới là một cách vinh danh. Người ta thường dùng tên những người đã hy sinh cho Tổ quốc, những anh hùng dân tộc, các nhà văn hóa có tên tuổi hoặc các địa danh nổi tiếng, những sự kiện văn hóa lịch sử, v.v... đặt tên đường, tên công viên, tên các công trình công cộng. Điều này đồng nghĩa với vinh danh những người có công đóng góp lớn cho văn hóa lịch sử dân tộc. Alexandre de Rhodes (Đắc Lộ) và Francisco De Pina, đặc biệt là Alexandre de Rhodes có công với Vatican trong sự nghiệp truyền bá Đạo Thiên chúa vào Việt Nam, nhưng đối với dân tộc Việt Nam là người có tội, phỉ báng văn hóa và đạo đức Việt Nam, ông đã kêu gọi, thúc đẩy thực dân Pháp đánh chiếm Việt Nam gây ra bao nhiêu chết chóc, đổ nát, đau khổ cho dân tộc Việt Nam suốt nhiều thế kỷ. Ba bốn thế kỷ qua ông cha ta đã xem Đắc Lộ là địch. Từ giữa đầu thế kỷ XX đến nay, các nhà nghiên cứu trong Nam, ngoài Bắc và cả Việt Kiều ở nước ngoài đã làm rõ điều đó. Cần khẳng định rằng tội ác của thực dân Pháp đối với dân tộc Việt Nam khởi đầu từ thời linh mục Đắc Lộ. Vinh danh Đắc Lộ là làm nhục những nhà yêu nước Việt Nam/Đà Nẵng. Năm ngoái Đà Nẵng tổ chức Hội thảo Khoa hộc lớn kỷ niệm 160 năm Pháp đánh vào Đà Nẵng. Mà Pháp đánh vào Đà Nẵng cũng do một số linh mục kêu gọi. Chính vì vậy, nếu giờ vinh danh Đắc Lộ thì thật tội nghiệp cho những người anh hùng của đất nước như Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, Phạm Phú Thứ, Nguyễn Duy Hiệu, Trần Cao Vân, Thái Phiên.v.v.
Xét về phương diện văn hóa, Việt Nam là nước ở trong vùng sử dụng chữ Hán (cùng với Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc). Từ chữ Hán, chúng ta đã sáng tạo ra chữ Nôm. Trong vốn ngôn ngữ vốn có của ta mang đậm hồn dân tộc Việt: “Thị tại môn huyền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn”. Còn chữ quốc ngữ chỉ ghi lại âm của từ ngữ đó chứ không mang nghĩa lóng như chữ Hán – Nôm trước đây. Chữ quốc ngữ có thể nói làm mất cả hồn dân tộc, việc dịch truyện Kiều ra chữ quốc ngữ đã làm mất đi một phần, nếu không nói mất đi rất nhiều giá trị của tác tác phẩm này. Mặt khác, chữ quốc ngữ không nhằm mục đích phát triển văn minh của dân tộc ta, mà chỉ là một phương tiện để truyền giáo, một công cụ để thực dân Pháp xâm lăng nước ta. Chúng ta cần phải hiểu, không nên có suy nghĩ “nhờ vào chữ quốc ngữ (Latinh hoá) mà tiến bộ, văn minh”. Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc,… không sử dụng chữ La tinh hóa, vẫn giữ ngôn ngữ từ trước đến nay, nhưng họ vẫn văn minh vẫn tiến bộ vượt bậc, chứ đâu phải chữ quốc ngữ La tinh hóa làm cho dân tộc văn minh hơn. Lào, Căm-pu-chia, Miến Điện, Thái Lan cũng thế.

Alexandre de Rhodes và sách "phép giảng tám ngày"

Phải hiểu lịch sử chữ quốc ngữ một cách khách quan, cùng với những nhân vật có liên quan đến nó và hơn hết là phải công bằng với các bậc tiền nhân có công với dân tộc. Và nếu Đà Nẵng quyết định đặt tên đường mang tên Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina, tôi tin sẽ có một cuộc phản biện toàn quốc không hay ho gì cho Đà Nẵng và ngay cả với hai vị Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina
Nhóm sinh viên: Nghe những vấn đề nhà NCLS Nguyễn Đắc Xuân chứng minh và chia sẻ, chúng tôi cũng mạo muội đặt thêm một câu hỏi nữa mang tính giả thuyết để hiểu rõ hơn về vấn đề này.
Chúng cháu đã được nghe và đã hiểu những vấn đề mà ông nói. Nhưng chúng cháu muốn hỏi thêm bác một câu hỏi nữa ạ. Chúng ta hãy phớt lờ đi những gì về chính trị hay về văn hóa, chúng ta chỉ đặt tên đường của hai nhân vật này chỉ vì họ sáng tạo ra chữ quốc ngữ. Vậy theo ông thì có nên không ạ? p>
Nhà NCLS Nguyễn Đắc Xuân: Đặt tên đường là vinh danh cho một nhân vật có công, chúng ta không thể phớt lờ đi được những vấn đề đó. Khi đã vinh danh thì phải vinh danh những người có công với đất nước, với dân tộc. Còn với hai nhân vật này dù là đặt tên đường lớn nhỏ gì cũng không được, vì như thế là đã vinh danh họ. Chúng ta cần phải tìm hiểu để biết về họ nhưng không được vinh danh bằng cách đặt tên đường. Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina rất có công với Vatican, với Đạo Thiên chúa ở Việt Nam. Trong phạm vi do nhà thờ Thiên Chúa giáo ở Việt Nam họ có quyền được vinh danh những người đã có công với họ.
Tóm lại, đặt tên đường theo tên của nhân vật lịch sử nào đó cũng đồng nghĩa với việc vinh danh nhân vật đó. Chữ quốc ngữ thật ra chỉ là bước “bẻ ngoặt” trong tiến trình phát triển của lịch sử văn hóa của dân tộc ta. Chữ quốc ngữ không chỉ là công cụ để truyền giáo mà hơn thế nữa, thực dân Pháp đã sử dụng nó để cai trị dân ta. Chúng ta không thể phủ nhận vai trò của chữ quốc ngữ, nhưng không được nghĩ rằng chữ quốc ngữ làm cho đất nước ta giàu mạnh, văn minh hơn.
Nhóm sinh viên: Chúng cháu cảm ơn những chia sẻ vừa rồi của ông rất nhiều ạ, những gì ông nói dường như đã giúp những người đang học lịch sử như chúng cháu có cái nhìn khách quan hơn về lịch sử, nhìn nhận vấn đề lịch sử theo nhiều chiều và hơn hết là thúc đẩy thêm niềm đam mê nghiên cứu lịch sử của chúng cháu hôm nay và sau này. Chúng cháu kính chúc ông luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục nghiên cứu và truyền lửa cho chúng cháu. Một lần nữa chúng cháu chân thành cảm ơn ông rất nhiều ạ.
-------------------------------------
Như vậy, sau cuộc gặp gỡ và nói chuyện cùng với Nhà NCLS Nguyễn Đắc Xuân về vấn đề đặt tên đường của Đà Nẵng, đã giúp chúng tôi có cái nhìn khách quan về chính xác hơn về công tội của những nhân vật lịch sử. Có những người cần phải biết, phải tìm hiểu những việc làm của họ, nhưng nếu muốn vinh danh thì phải xét lại một cách thật kỹ công tội của họ trong tiến trình lịch sử. Bởi vậy, cần phải viết lịch sử một cách khách quan, bất cứ những gì về lịch sử mà viết theo quan điểm cá nhân không khách quan thì không bao giờ tồn tại, mà còn mang nợ cho tương lai. Thông qua việc này, chúng tôi cũng hy vọng Đà Nẵng cần phải “chậm lại” để nhìn nhận, xem xét kỹ lưỡng lại vấn đề này và đánh giá đúng nhân vật lịch sử, có như vậy mới có sự công bằng với tiền nhân và sự đồng thuận của nhân dân.
Nhóm Sinh viên Sử 4, Khoa Lịch sử,
Trường Đại học Sư phạm Huế thực hiện:
Nguyễn Vũ An, quê huyện Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi,
ĐT: 0963.783.177; email: nguyenvuan2026@gmail.com
2. Lê Thị Thiên Lộc, Thị xã Vĩnh Điện, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam; ĐT: 0906.570.899
3. Dương Văn Hậu, quê huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam;
ĐT: 0856041059
___________
Bài liên quan:
- V/V Đặt Tên Đường Ở TP Đà Nẵng - Thư Kiến Nghị Của Một Nhóm Trí Thức Trong Nước  (Xin đọc http://sachhiem.net/DOITHOAI/Rhodes.php)
- Các bài trong trang nhà liên quan đến nhân vật Alexandre De Rhodes: https://sachhiem.net/TONGIAO/ListRhodes.inc.php
Tại:  https://www.sachhiem.net/DOITHOAI/Rhodes.php



Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2019

CHÚNG TA LÊN ÁN VTV1 ĐÃ XÚC PHẠM DÂN TỘC VÌ ĐÃ LẤY TRẦN LỆ XUÂN LÀM “VẺ ĐẸP VIỆT NAM” !


CHÚNG TA LÊN ÁN VTV1 ĐÃ XÚC PHẠM DÂN TỘC
VÌ ĐÃ LẤY TRẦN LỆ XUÂN LÀM “VẺ ĐẸP VIỆT NAM” !



Đài VTV1 đã công khai ca ngợi Trần Lệ Xuân là người đã “góp phần cho vẻ đẹp Việt qua cải tiến áo dài…” Ta thử xem có đúng như VTV1 quảng bá cho Trần Lệ Xuân không, thiết tưởng đây là hành vi xúc phạm nghiêm trọng tình cảm của Nhân dân Miền Nam, đặc biệt là Nhân dân đã sống dưới thời Mỹ-Diệm. Các âm mưu và việc làm của Trần Lệ Xuân đều không ngoài mục đích làm bại hoại Thuần phong Mỹ tục Việt như dư luận của nhân dân ta và nhân dân thế giới lúc bấy giờ đã lên án, ấy thế mà dưới sự lãnh đạo của Trần Bình Minh, Võ Văn Thưởng và Nguyễn Mạnh Hùng, họ đã để cho một số người lợi dụng chương trình truyền hình đầu xuân nói về :”Vẻ đẹp Việt” đã trơ trẽn và ác độc ca ngợi Trần Lệ Xuân như người đã đóng góp cho vẻ đẹp Việt ! việc làm nói trên không thể chấp nhận được. Chúng ta kiến nghị Trung ương Đảng, Bộ Chính trị hãy có thái độ với loạt bài trên của VTV1 nhằm làm rõ trắng đen sự việc này !
Vì vậy Chúng ta hãy xem Trần Lệ Xuân là ai ?
Thân thế:
Như toàn dân ta đều biết Trần Lệ Xuân vợ của tên Đại Việt gian Ngô Đình Nhu đã cùng chế độ Ngô Đình Diệm làm điêu linh dân tộc; trong đó Trần Lệ Xuân phải gánh chịu một trách nhiệm lớn:
Trần Lê Xuân tự cho mình là Đệ nhất phu nhân của Việt Nam Cộng Hòa (Chính quyền Ngụy Sài gòn), từ ngữ này đã làm cho cả thế giới xỉ vả ả, vì chỉ có vợ Ngô Đình Diệm thì mới được gọi là Đệ Nhất phu nhân…điều đó nói lên rằng Trần Lệ Xuân đã vượt mặt tên Diệm để lãnh đạo miền Nam làm tay sai cho Mỹ từ 1954-1963.
Sau này Xuân không hài lòng với từ “Đệ nhất phu nhân” mà ra lệnh cho báo chí miền nam hãy gọi ả là “Bà Ngô”, trong chuyến thăm Maroc năm 1961 báo chi SG đăng trên tít trang nhất thông báo “Chuyến đi thăm ngoại giao Maroc của bà Ngô” làm cho cả thế giới sững sờ tưởng Xuân là vợ Diệm !


Xuân sinh ra trong một gia đình đại việt gian có ông bà nội làm tay sai cho Pháp, có chị là Trần Lệ Chi vợ của Bộ trưởng Nội vụ thời Diệm Nguyễn Ngọc Châu, lớn hơn Chi đến 40 tuổi vì già yếu nên Trần Lệ Chi công khai lấy chồng hờ là viên sĩ quan người Pháp Pháp Ogery để thỏa mãn sắc dục. Người ta cho rằng Lệ Xuân ra Luật gia đình 1/59 chính là ép Nguyễn Ngọc Châu không được li dị vợ vì số tài sản ràng buộc giữa 2 người rất lớn do Châu nắm giữ ! (Xem Hồi ký Đỗ Mậu trang 138).


Ở Sai gòn Trần Lệ Xuân cho xây Tượng Hai Bà Trưng, 
Nhưng trông giống hai mẹ con bà Trần Lệ Xuân


                                            


Em Lệ Xuân là Trần Văn Khiêm một kẻ ăn chơi trác táng, nhưng dưới chế độ Ngô Đình trị vẫn được đề bạt là: “Người phát ngôn của Tổng thống” về sau, năm 1986 Khiêm đã giết chết cha mẹ mình là ông bà Trần Văn Chương ở Washington để cướp tài sản. !
Riêng Xuân, năm 1963 đã lên báo chí chửi cả cha mẹ mình lúc đó ông Trần Văn Chương là Đại sứ tại Hoa Kỳ vì ả cho rằng ông Chương can thiệp vào đời tư của mình, do can gián Xuân dừng đàn áp Phật giáo, sau đó Xuân tuyên bố công khai từ cha mẹ mình !!!

Cướp đoạt:
Trần Lệ Xuân chiếm cả một rừng gỗ teak hơn 200 mẫu tây tại Định Quán, lấy gỗ chế tạo báng súng xuất khẩu nước ngoài. Âm mưu cổ phần hóa để chiếm trọn hãng nước suối Vĩnh Hảo, hãng lông vịt Chợ Lớn, phân chim đảo Hoàng Sa, mỏ than Nông Sơn, cát trắng Cam Ranh,...
Trần Lệ Xuân sở hữu nhiều tài sản như: những công ty xe bus, công ty đường, độc quyền than củi, vé số, Báo chí cho rằng số tài sản của vợ chồng Nhu - Xuân chiếm được tổng cộng tới 18 tỉ USD. Năm 1973, Quyển "Cách làm giàu nhanh chóng mặt của vợ chồng Ngô Đình Nhu - Trần Lệ Xuân" mới được ông Alfed W. McCoy, chuyên viên chống buôn lậu quốc tế từng là cố vấn tại Tổng nha Cảnh sát thời Ngô Đình Diệm tiết lộ trong tập luận án tiến sĩ "Đông Nam Á: Chính trị dựa vào bạch phiến",ông ta viết về nạn buôn bán thuốc phiện tại miền Nam Việt Nam từ 1954 đến 1973. Theo đó, để có tiền tài trợ cho hoạt động chính trị, Ngô Đình Nhu và vợ đã bí mật tiến hành việc buôn bán thuốc phiện với các bang người Hoa ở Chợ Lớn.
"Hai Bà Trưng" đã bị nhân dân SG đập nát hôm 3/11/1963

Đĩ Bợm:
Năm 1962 Trần Lệ Xuân bị bắn nhiều phát đạn nhưng không chết, Xuân được một máy bay đặc biệt lên Đà Lạt chở sang Manila để cứu chữa tại một bệnh viện hiện đại của Mỹ. Ngày hôm sau, Nhu được cấp dưới mật báo đầy đủ về chuyện người bắn bà Xuân chính là vợ của tướng Trần Văn Đôn do Xuân trai gái với tên này. Ngô Đình Cẩn biết tin liền nói: "Các anh không nhớ lúc mới cưới chị Xuân về, anh cả tổng đốc Ngô Đình Khôi xem tướng đã nói: “Thứ đàn bà này rồi về sau phá hại cả họ Ngô cho mà coi.” Giờ nên cơ sự như này, chẳng lẽ chịu thua à?" Nhưng rồi ông Nhu vẫn bỏ qua tất cả, đánh điện gọi vợ về. ..
Về sau, Xuân được cho là đã dùng thân xác để đổi lấy việc ký giả Colegrowe viết bài ủng hộ cho chế độ Ngô Đình Diệm. Nhu biết việc này, nhưng cũng không khỏi thắc mắc là có phải Trần Lệ Xuân làm việc này vì công việc chung của gia đình hay là do bản thân ả muốn thỏa mãn dục vọng của bản thân.
Vì vậy khi Diệm bị lật đổ cả miền Nam có câu vè:
”Tự do theo kiểu chi mô
”là Ngô tổng thống sao mò Lệ Xuân”
ý nói Xuân vừa làm vợ cho Nhu và cả cho Diệm !

”Vẻ đẹp áo dài:”
Lệ Xuân tự nghĩ ra cách hạ cổ áo dài xuống thấp nhằm để lộ cả bộ ngực khiêu dâm ra bên ngoài, lúc bấy giờ cả miền nam từ thành thị đến nông thôn ai cũng đều đều phản đối “Vẻ đẹp Việt Nam” này của mẹ con Lệ Xuân, bởi vì lúc ấy phong cách của người dân chúng ta còn giữ vững thẩm mỹ kín đáo, e ấp, của người phụ nữ Việt, chứ không lai căng, thích cởi trần như Trần Lệ Xuân !!!

Tượng Hai Bà Trưng hay tượng Lệ Xuân-Lệ Thủy:
Hứng lên Lệ Xuân bày đặt tưởng nhớ Hai Bà Trưng và cho các Họa sĩ xu nịnh tạc tượng hai mẹ con mình tại Quảng trường Mê Linh cao ngất, nhìn xa đã biết hai mẹ con Xuân-Thủy rồi, cả Sài Gòn ai cũng biết đó là cách lăng-xê mình một cách thô lỗ và trắng trợn, người Sài Gòn có bài thơ sau:
Tượng ai đâu phải tượng bà Trưng
Tóc uốn lưng eo kiểu lố lăng
Đón gió lại qua người ưỡn ẹo
Chờ chim Nam Bắc dáng tung tăng
Khuynh thành mặt đó y con ả
Điêu khắc tay ai khéo cái thằng
Chót vót đứng cao càng ngã nặng
Có ngày gãy cổ đứt ngang lưng
Đây một hình xưa nhục Nước non
Thay hai hình mới đứng thon von
Mình ni lông xát lưng eo thắt
Ngực xu chiêng nâng vú nở tròn
Tưởng đứng hiên ngang em với chị
Hóa ra dìu dắt mẹ cùng con
Dòng sông Bến Nghé, dòng sông Hát
Lưu xú lưu phương tiếng để còn.

Ngày sau khi Nhu Diệm bị giết (3/11/1963) người Sài Gòn đổ xô về Quảng trường Mê Linh, dùng mọi dụng cụ và lòng tức giận họ giật sập biểu tượng đĩ thỏa này !
Những câu nói mất dạy:
Trần Lệ Xuân đương thời có những phát ngôn vô cùng mất dạy mà không một người dân miền nam nào có thể chịu đựng được, đó là:

“Ai đã có Hoa Kỳ là đồng minh thì chẳng cần phải sợ kẻ thù"
“Để cho họ tự nướng và chúng tôi sẽ vỗ tay." - (nhận xét về vụ hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu)
“Những lãnh đạo Phật giáo đã hành động như thế nào ? Thứ duy nhất họ làm, họ đã nướng một trong những vị sư của họ, người mà họ đã gây mê, người họ đã lạm dụng niềm tin, và ngay cả việc nướng người đó đã được thực hiện không phải một cách tự túc vì họ dùng xăng ngoại nhập." - trả lời phỏng vấn của PBS về vụ hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu)
”Cứ nướng đi, giá thịt rô-ti (thịt lợn quay) ở Sài Gòn sẽ hạ giá, không phải là điều chúng ta vui mừng ư ? “; Xuân nói câu này khi có nhiều Phật tử miền Nam chuẩn bị tự thiêu để phản đối Ngô Đình Diệm đàn áp và thủ tiêu Phật giáo (6/1963) !
Tượng của "Hai Bà Trưng" có cái đầu giống y chang Trần Lệ Xuân bị người Sài Gòn cắt đầu đi bêu riếu ở các con đường hôm 3/11/1963

Như vậy, việc VTV1 coi Trần Lệ Xuân là người đóng góp cho “Vẻ đẹp Việt” thật là khó hiểu, nếu không muốn nói đó là cố tình xuyên tạc và rửa mặt cho một con ác quỷ, kẻ đã làm điêu linh dân tộc, VTV1 là một tiếng nói của Đảng và Nhân dân, lẽ ra vtv1 phải có cái nhìn biện chứng và chân thực có tính nguyên tắc định hướng cao…Việc này chúng ta yêu câu Trung ương Đảng và Bộ Chính trị hãy làm rõ với âm mưu nào mà những người duyệt chương trình “vẻ đẹp Việt” đã phát sóng ra toàn thế giới ca ngợi một tội ác làm cho dư luân hiểu nhầm bản chất tốt đẹp của chế độ ta ! Chúng ta nhất định không được mất cảnh giác mà không trừng trị
thích đáng những âm mưu làm yếu tình đoàn kết dân tộc, tiến tới lật độ chế độ của chúng ta !

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

PHAN HUY LÊ VÀ LŨ TÔI TỚ LẬT SỬ PHẢI ĐƯỢC PHÊ PHÁN CÔNG KHAI…


PHAN HUY LÊ VÀ LŨ TÔI TỚ LẬT SỬ
PHẢI ĐƯỢC PHÊ PHÁN CÔNG KHAI…

Trong xã hội ta có Cái tâm lý cho là một ai đó được Nhà nước có thời tôn vinh thì kẻ ấy mãi mãi là được tôn vinh, đó là một cái tâm lý “cuồng cổ”.!

Ở nước Pháp khi Petaine tham gia chiến tranh WW1 đã có những hành động Anh hùng, cứu nước Pháp, thì Petaine được trao Huân chương Anh dũng bội tinh và tuyên dương Anh hùng.

Khi WW2 xảy ra, Petaine hèn hạ đầu hàng Quốc xã Đức, nhân dân Pháp căm thù hắn, khi tóm được liền ra án treo cổ…Đó là lẽ công bằng. “ có công thì thưởng, có tội thì trừng”.
Chúng ta cần làm như vậy, đối với Phan Huy Lê, có thể ông ta có 1 chút đóng góp nào đó, hay Nhà nước muốn nâng ông ta lên cao một chút để khỏi thấy nhục là  đã trót bị sinh ra trong một gia đình ô nhục, ngõ hầu lôi cuống ông ta ra khỏi con đường ô nhục. Khi Lê cùng lũ tôi tớ trong ngành sử phát tác mưu phản Tổ Quốc, phản lịch sử Dân tộc, phản hai cuộc Kháng chiến hào hùng của Dân tộc do Đảng ta lãnh đạo  bằng cách xuyên tạc Gương người  Anh hùng Lê Văn Tám, hay  gần đây cả gan viết sử bậy, cả gan xóa bỏ hai từ ngụy quân, ngụy quyền để chỉ chế độ bù nhìn tay sai Mỹ ở Sài Gòn và rải rác trong các bộ sử này  Lê và lũ tôi tớ còn giàn trải xuyên tạc nhiều chính sách của Đảng ta, chúng ta sẽ lần lượt vạch mặt chúng…

Ta có một nhược điểm là khi có người ở vị trí cao, bị khuyết điểm thì ít bị chỉ trích công khai để đến khi tội hắn quá nặng rồi thì mới có thái độ, như tên Lê Mã Lương vừa rồi là một ví dụ…

Quay lại chuyện Phan Huy Lê ta thấy cũng vậy, lẽ ra Nhà nước hay ban TGTW phải cảnh cáo hắn khi hắn đi vào con đường  xuyên tạc lịch sử, thì ta chậm làm để cứu hắn, để cho dư luận xã hội hiểu mà góp phần cải tạo hắn. Nhưng ta cứ để hắn tự tung, tự tác và  để hắn có thời gian gieo rắc nọc độc, nguy hiểm khôn lường ! Hắn luôn cao ngạo, khoe nhiều huy chương, nhiều giải thưởng… để lòe thiên hạ, và để không ai dám đụng vào cái “lông nhím xù” của ra hắn !

Ngay bây giờ chúng ta tha thiết muốn Đảng, Chính phủ phải có kết luận  rõ ràng về Phan Huy Lê và nhóm  tôi tớ lật sử của hắn  để cho Nhân dân, Cán bộ chiến sĩ, các Cựu chiên binh được biết để yên tâm mà công tác, mà phấn đấu !

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2019

CON ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐÃ CHỌN CHO DÂN TỘC LÀ CON ĐƯỜNG DUY NHẤT ĐÚNG.

CON ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐÃ CHỌN
CHO DÂN TỘC LÀ CON ĐƯỜNG DUY NHẤT ĐÚNG.


1/NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC:
Xuất thân trong một gia đình khoa bảng và Cách mạng. Lớn lên nhìn cảnh đất nước bị thực dân cướp bóc, đồng bào bị đày đọa khốn cùng, Dân tộc đau thương, tăm tối không có đường ra…
Với ý chí ra đi tìm con đường cứu nước…sau những ngày ngang dọc hải hồ, bỗng một đêm tại ngôi nhà số 9, Ngõ Compoint, Paris (1919) Người đã đọc được Luận cương của Lenin với nội dung "Các nước Thuộc địa muốn tự Giải phóng mình nhất thiết phải đi theo con đường CNXH"
Tất cả những vấn đề mà Bác Hồ (Nguyễn Ái Quốc) đã từng trăn trở, tìm kiếm bao lâu nay đã được giải đáp. Sau này, nhớ lại thời điểm lịch sử ấy, Người đã viết: “Luận cương của Lênin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao! Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: “Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta”! Từ đó, tôi hoàn toàn tin theo Lenin, tin theo Quốc tế thứ ba”.(Hồ Chí Minh toàn tập, T10,Tr127)
Ngay khi tiếp cận Luận cương của Lênin, Bác Hồ đã khẳng định đó là học thuyết chân chính nhất, cách mạng nhất, phù hợp nhất với bối cảnh lịch sử của Việt Nam. Như vậy, cách mạng Việt Nam ngay từ đầu đã tiếp cận trực tiếp chủ nghĩa Mác - Lênin, tránh được sự hỗn dung và xung đột gay gắt giữa các luồng tư tưởng trái chiều.
Bác Hồ đã vận dụng Luận cương Lenin vào thực tiễn cuộc cách mạng Việt Nam và những người được Bác Hồ truyền niềm tin tất thắng cho nên họ có sức mạnh vĩ đại của cuộc chiến đấu vì "Ý thức hệ". Họ Nhận thức rằng chiến đấu cho Ý thức hệ là vinh quang và hạnh phúc, Ý thức hệ đó do chủ tịch Hồ Chí Minh truyền cảm hứng cho họ, cái cảm hứng mà từng làm cho Người reo lên trong căn phòng nhỏ, cô đơn và lặng lẽ ở ngôi nhà số 9, Ngõ Compoint, Paris năm nào, ý thức hệ Cộng sản - Xã hội Chủ nghĩa và lợi quyền của Dân tộc chỉ là một, nó không thể tách rời, nó là sợi chỉ đỏ thắm xuyên suốt trong cuộc cách mạng Dân tộc dân chủ ở nước ta để bước tiếp lên con đường XHCN và chính cái ý thức hệ Cộng sản gắn liền với lòng Tự cường Dân tộc, nên chúng ta đã có:


Xưa ra rừng núi là đêm,
Giờ thêm sông biển lại thêm ban ngày !


Kẻ thù đủ mọi màu sắc của Dân tộc không muốn nhìn thấy sự thành công ngoạn mục của chúng ta, chúng muốn cắn phá, phủ định thành quả này, muốn chia rẻ Dân tộc với Đảng, nhưng chúng đã nhầm, Bác Hồ đã nói “Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngoài lợi ích của Dân tộc Việt nam, thì nó không có lợi ích nào khác”. Điều đó đã khẳng định gần 100 năm nay không có đảng nào, tổ chức chính trị nào ở Việt Nam lại có nhiều lãnh đạo đảng và đảng viên của mình bị kẻ thù Dân tộc thảm sát trong các cuộc đấu tranh một mất một còn của Đảng để giành Độc lập Dân tộc và Hòa bình về cho Tổ Quốc !
 
Phan Huy Lê tên phản bội lịch sử đốn mạt


2 /HỒ CHỦ TỊCH VÀ LĂNG MỘ CỦA NGƯỜI
LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA CHẾ ĐỘ, LÀ THÀNH TRÌ
CỦA DÂN TỘC.

Kẻ thù của chúng ta bị thất bại nhục nhã; như một quy luật: hễ có quân xâm lược tới thì có lũ tay sai, bọn bù nhìn ! Từ khi Đảng ta ra đời chúng liên tục bị thất bại, Nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ đã giành hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác, đã vùi kẻ thù xuống bùn đen vạn kiếp...
Từ lâu kẻ thù chúng ta bắt đầu nhận thức được Hồ Chí Minh là biểu tượng của Chế độ, là Thành trì của Dân tộc, đánh vào Hồ Chí Minh sẽ có cơ hội làm sụp đổ chế độ. Từ nhiều năm nay chúng lồng lộn cắn phá dữ dội, chúng nghĩ ra trăm mưu nghìn kế: Bỏ tiền thuê nhà “sử học côn đồ” Trần Quốc Vượng sang Mỹ để viết bài, soạn sách nói xấu về thân thế của Người, rồi nay chúng mua chuộc, phỉnh nịnh gây chia rẻ để cho bọn cả đời ăn theo cách mạng, nay trở mặt xúc phạm Người như tên Bin và bọn lật sử đứng đầu là tên Phan Huy Lê vừa nham hiểm, vừa hèn hạ phục thù, bọn chúng chỉ vừa mới lộ chân tướng là những tên leo cao chui sâu, đục khoét, như một bầy chuột, khi bị ngăn chặn thì ngay lập tức quay đầu cắn càn thô bỉ !
Tuy nhiên Hồ Chí Minh là vị Anh hùng Dân tộc vĩ đại muôn đời; Người là ánh Mặt Trời, kẻ thù của Dân tộc là lũ cú-dơi luôn hốt hoảng khi chợt thấy ánh sáng của Người !
Khu Lăng mộ của Người không chỉ đơn giản là nơi Người nằm đó yên nghỉ nhìn đàn con cháu nô nức tiến lên Xây dựng Xã hội để Tổ quốc giàu mạnh gấp trăm lần như lời dặn dò của người khi Người còn sống, mà còn là Biểu tượng và là Thành trì của Chế đố CHXHCNVN…không có một thể lực nào có thể đụng đến cái lông chân của Người !
Bọn phản bội chống Nhân dân tụ tập ở Singapore bày mưu phá hoại Việt Nam

3/ "AI THẮNG AI" VÀ BẢO AN CHẾ ĐỘ LÀ BẢO VỆ HÒA BÌNH !
Chủ nghĩa Lenin xác quyết: Việc “ai thắng ai” sau khi những người Cộng sản giành được chính quyền chính là tính hơn hẳn của “mối quan hệ sản xuất mới và năng suất lao động ”. Nhìn lại đất nước sau đổi mới, thực chất chỉ từ 1995 trở lại đây, ta không bàn cãi nhiều, nhưng đã thấy Non sông, Gấm vóc ta đã lột xác đứng dậy sáng lòa.
Kẻ thù dù ghét cay, ghét đắng chúng ta…chúng cũng chi dám xỉa xói vào tệ nạn tham nhũng, và một vài điểm yếu thực sự !
Chỗ này chúng đúng. Nếu không muốn đổ vỡ Xã hội và Chế độ, những người lãnh đạo Đảng cứ đưa “bàn tay nhung” ra với chúng là chưa đủ và không hợp lý…Hãy thực hiện khẩu hiệu của C.Mac về vấn đề bảo an: “Vũ khí phê phán không thể thay thế cho vũ khí ” Nghĩa là đối với bất cứ kẻ thù nào (Nội thù hay ngoại xâm) nếu chỉ dùng chiêu bài "dân túy - bàn tay nhung", là chính mình tự thủ tiêu chiến đấu. Hãy mạnh mẽ dạy cho chúng bài học làm người lương thiện, để giữ vững Thành trì Cách mạng, xin đừng hữu khuynh và sợ hãi, mọi quyết sách đúng đắn của Đảng sẽ luôn được Nhân dân ủng hộ, nếu làm ngược lại là bước đầu của sự tự sát !!!

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2019

HỄ NGỤY THÌ CỨ GỌI LÀ NGỤY MẢ THẰNG TÂY, THÌ CỨ GỌI LÀ MẢ THẰNG TÂY !


HỄ NGỤY THÌ CỨ GỌI LÀ NGỤY
MẢ THẰNG TÂY, THÌ CỨ GỌI LÀ 

MẢ THẰNG TÂY !

Bọn lật sử đứng đầu là tên Phan Huy L. đã liên tục hết giở trò xuyên tạc Lịch sử này đến xuyên tạc sự thật khác. Năm 2005 y cho đăng trên tạp chí của Hội sử học VN có tên “Xưa và Nay” trong đó y dối trá trích lời của cụ Trần Huy Liệu nói cái vụ đánh kho xăng Simon Piétri (Thị Nghè) Sài Gòn hôm 17/10/1945 không phải là do người Anh hùng Thiếu nhi Lê Văn Tám hy sinh cảm tử để đốt cháy kho xăng này, mà ông Liệu chỉ bịa ra để kích động thôi…!
Lẽ ra lúc đó cái âm mưu xảo quyệt hại nước và sự giải thiêng Anh hùng Cách mạng của L. phải bị chận lại, nhưng vì cán bộ Tuyên giáo ta mất cảnh giác, nên hành vi phản động của y ngày càng tăng. Gần đây, khi xuất bản bộ sử 15 tập, rồi cho ra tiếp bộ sử 30 tập, Phan Huy L…lại sai tôi tớ của y dấn thêm một bước là: Không gọi bọn tay sai cho Pháp - Mỹ ở SG là ngụy quân, ngụy quyền, gọi như thế là không khách quan, là miệt thị, phải gọi chúng là VNCH cho nó văn minh, cho lọt tai thế giới, rồi cũng phải coi nó là “thực thể tồn tại được nhiều Quốc đã công nhận” thì ta mới lấy lại được Hoàng Sa; Phan Huy L… giật dây cho tôi tớ của hắn bày vẽ họp báo, trả lời phỏng vấn của mấy cái đài phản động chống VN như: BBC, RFA, VOA... rêu rao rằng, đây là đổi mới trong nhận thức lịch sử, đây là lúc lấp lỗ trống lịch sử v.v…Những hành vi phản bội điên cuồng của PHL. và lũ tôi tớ bị Nhân dân ta coi là “lật sử” là “phản bội"…Những phản ứng này hoàn toàn đúng và lương thiện, chỉ bọn bất lương bảo kê cho lật sử mới điên cuồng phản ứng !

Nhân dân và cán bộ chiến sĩ, CCB phẫn nộ bọn lật sử vì mang danh là những “nhà lịch sử” tài ba mà nhầm lẫn lung tung, khi viết sử thì lại lộn tùng phèo giữa địa phương này sang địa phương khác…
Cái phẫn uất nhất của Nhân dân ta là âm mưu xuyên tạc lịch sử của những người được giao biên soạn các bộ Quốc sử này:

Ta rất lấy làm sửng sốt vì là họ có học vị cao toàn là GS,TS mà chẳng hiểu biết gì về sự khác nhau giữa lịch sử và hiện tại:

Người Cambuchia gọi thành phố biên giới phía tây của mình là Xiêm Riệp trong tiếng Khmer có nghĩa là “Đống xác quân Xiêm”; Quân Xiêm tức là quân Thái ngày nay, trước đây Xiêm thường xuyên băng qua biên giới xâm lược Cambuchia và có trận chúng bị người Khmer đánh cho tan tác và thây quân Xiêm bị chất thành đống (Xiêm Riệp). Ngày nay quan hệ láng giềng giữa hai nước Thái và Cambochia rất tốt. Cứ theo như quan niệm của bọn L..và lũ tôi tớ của y thì ông Hunsen phải đổi tên thành phố này thành tên khác cho người Thái “dễ nghe” !

Ở Việt Nam, nếu ai có dịp đi qua vùng Phước Long, dọc theo TL741, khi đến ngã tư Phú Riềng sẽ thấy một “Cái Mả thằng Tây” to đùng nằm giữa đường, có biển đề là Di tích LS Quốc gia…Theo Phan Huy L. và lũ tôi tớ thì việc làm này của Phú Riềng là quá sai, quan hệ Pháp -Việt đề huề như thế sao lại còn để cái “Mả thằng Tây”… (mấy đứa Pháp này nó chết từ hôm dân Phú Riềng Đỏ nổi đóa đập bọn Tây lông chết như chóa ! 25-10-1933) !

Rồi ta lại qua Bến Thượng Hải vào thăm Công viên Nhân Dân ở cạnh sông Hoàng Phố, công viên này trước đây, thời thực dân Anh chiếm đóng có tên là Công Viên Hoàng Phố (Huangpu Park), cách tượng đài Giang Trạch Dân không xa có một cái cổng nhỏ (bảo tồn) vẫn thấy tấm biển do Thực dân Anh treo lên đấy hàng trăm năm nay, có nội dung: “No dogs and Chinese Allowed”- “Chó và người Trung Quốc không được vào”. Nếu là tên Phan Huy L và lũ tôi tớ của y, thì nó đã đổi bén cái biển này đi từ lâu rồi, sao lại xúc phạm,”miệt thị” cả người Trung Quốc, lẫn người Anh thế !
Rõ ràng bọn Ngáo Sư Lật sử méo biết thế nào là Lịch sử mà Nhà nước lại giao viết sử…ha ha…


Rồi ở Hà Nội chắc ai cũng biết mộ của tên Đại tá Pháp Henri Riviere, kẻ đã bị quân Giặc Cờ Đen do Lưu Vĩnh Phúc chỉ huy đã phục kích giết tên đại tá này ngày 19/5/1883. Dù có công diệt tên đầu sỏ của quân thực dân Pháp xâm lược, nhưng Nhân dân ra vẫn cứ gọi Lưu Vĩnh Phúc là tướng Giặc cờ đen, vì Phúc là kẻ đã gieo bao đau thương cho nhân dân ta vùng biên giới Trung Việt mà nhân dân ta đã căm thù gọi chúng là quân giặc Tàu Ô ! Và nếu theo trí tuệ và quan niệm của Phan Huy L…thì người Hà Nội phải gọi Lưu Vĩnh Phúc là "đồng chí"
Tấm biển Thực dân Anh treo tại Công viên Hoàng Phố, Thượng Hải (Chó và người Trung Quốc không được vào)
!


Trở lại việc Nhân dân ta gọi bọn bù nhìn SG là ngụy chẳng có gì là miệt thị, chúng là bọn dã tâm cầm súng ngoại bang bắn giết đồng bào mình, khi nước nhà đã xây được nền Độc Lập, đã có Tổng tuyển cử bầu ra QH khóa 1, lập Chính quyền hợp pháp, hợp hiến có tên là nước VNDCCH v.v… mà chúng vẫn theo bọn ngoại bang để liếm thì cho dù chúng có thành lập chính quyền này, quân đội nọ thì chúng vẫn bị Nhân dân ta gọi là ngụy quân, ngụy quyền, cái từ phù hợp với bản chất bọn tay sai mà đã được khắc sâu trong lịch sử Việt cho dù là nhơ nhuốc tới đâu...!


Sau ngày Thống nhất đất nước, những người lầm đường trong quân đội ngụy SG đó đã được Cách mạng giải cứu, đưa họ trở lại cuộc sống lương thiện như trước đây họ đã từng có, họ hòa nhập vào cuộc sống mới, con cái họ đã trưởng thành trong chế độ mới, nhiều người đã đỗ đạt, giữ những chức vụ cao trong chính quyền ta, họ đã công thành danh toại…Đảng ta, Nhân dân ta chẳng có hành động nào là chia rẽ, phân biệt ai là ngụy, ai là không, đều hòa thuận như con một nhà…Bỗng nhiên bọn Phan Huy L…và lũ tôi tớ trong viện sử ăn phải bả lú của bọn xấu, gieo rắc phân tâm trong xã hội đang yên bình nhằm đục nước béo cò…!

"Mả thằng Tây", Di tích lịch sử tại Phú Riềng, Bình Phước

Người trót cầm súng cho ngụy, nay ăn năn trở lại cuộc đời lượng thiện nên họ không phải là ngụy, còn bọn được ăn học, được Nhân dân nuôi nấng thành danh lại đang trên con đường phá hoại sự đoàn kết Dân tộc như bọn "lật sử" thì rõ ràng chúng đang bước vào cuộc đời ngụy !
Chao ôi !

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

PHAN HUY LÊ, TRẦN ĐỨC CƯỜNG, VŨ MINH GIANG VÀ BỌN TÔI TỚ TRONG NHÓM LẬT SỬ ĐỀU LÀ LOẠI NGƯỜI: THỪA XẢO QUYỆT, THIẾU ĐẠO LÝ VÀ KHÔNG THÔNG MINH…!

PHAN HUY LÊ, TRẦN ĐỨC CƯỜNG, VŨ MINH GIANG VÀ BỌN TÔI TỚ TRONG NHÓM LẬT SỬ ĐỀU LÀ LOẠI NGƯỜI:
THỪA XẢO QUYỆT,
THIẾU ĐẠO LÝ VÀ
KHÔNG THÔNG MINH…!

Bộ sử 15 tập do Trần Đức Cường biên soạn dưới sự chỉ đạo và giám sát của Phan Huy Lê được công bố xuất bản ngày 18-8-2017 đã làm cho hàng triệu người yêu nước choáng váng, họ bao gồm Nhân dân Việt nam, các Cựu chiến binh và đông đảo cán bộ chiến sĩ của chúng ta. Họ sốc không phải vì họ
sợ sệt gì, mà vì họ căm giận bọn xảo trá trơ trẽn lũ mang danh trí thức được Nhân dân cho ăn học nay lại trở mặt cắn vào Lịch sử như thể cắn vào cha mẹ, người đã nuôi nấng mình từ thuở còn ê chề khó khăn, cay đắng...!

Trong Kết luận phê duyệt của Phạm Văn Linh, phó ban TGTW Chủ tịch Hội đồng Thẩm định bộ sử nói đại ý :”Bộ sử 15 tập còn quá nhiều sạn, tuy nhiên đồng ý phê duyệt, nhưng việc tuyên truyền cho bộ sử nên có mức độ…”
Ô hay, Thế là thế nào, Quốc sử phải được biên soạn công khai, minh bạch, phải được lấy ý kiến của đông đảo Nhân dân và các nhà khoa học chân chính, bởi vì Nhân dân là người làm nên lịch sử, chứ đâu phải của mấy ông trong Viện sử học VN mà muốn lật kiểu thì thì lật, đằng này họ lén lút biên soạn rồi đùng một cái cho Xuất bản với lời tóm tắt vô cùng bậy bạ, điều đó không thể chấp nhận được, sử Nước nhà sao lại chỉ được “tuyên truyền có mức độ…”
Điều sai trái nghiêm trọng này không phải do Phạm Văn Linh, mà Linh chỉ là nạn nhân, kẻ đứng sau bộ sử phải là kẻ có chức vụ cao hơn Linh nên đưa Linh vào thế khó xử…Đề nghị TW phải làm rõ để xem tại sao bộ sử xuất bản mà lại phải “tuyên truyền hạn chế !” uẩn khúc của nó là gì chỗ nào….?

Tại sao chúng ta lại nói: Phan Huy Lê, Trần Đức Cường, Vũ Minh Giang và lũ tôi tớ là loại người: thừa xảo quyệt, thiếu đạo lý và không thông minh:
(Mời các bạn xem clip của VTV1 phát trong chương trình Đối Diện
Ngày 28/8/2019 tố cáo bọn lật sử trong viện sử học Việt Nam)



a/ Lê tưởng rằng, khi phiêu lưu cả gan dám xuyên tạc, giải thiêng hình ảnh người Anh hùng Thiếu niên Lê Văn Tám mà y không hề bị trừng trị, thì đây là thời cơ “vàng vô tư” để nhào nặn lịch sử Dân tộc theo ý đồ PHỤC THÙ XẢO QUYỆT của Lê sẽ không một ai dám làm gì chúng được !

b/ Dân tộc ta đã mất hơn 100 năm hy sinh gian khổ trong biển máu mới giành được Độc lập, thống nhất từ tay bọn thực dân Pháp và Đế Quốc Mỹ và lũ bù nhìn tay sai cam tâm cầm súng kẻ thù giết hại nhân dân. Lẽ ra bọn Lê, Cường phải đau nổi đau của Dân tộc, phải vui mừng trước thắng lợi vĩ đại của dân tộc, nhưng chúng lại phản bội lại Tổ quốc bằng cách ca ngợi bọn bán nước, rửa mặt cho chúng bằng bỏ từ ngụy, đòi công nhận VNCH…đó là sự VÔ ĐẠO LÝ đáng lên án, đáng nguyền rủa và phỉ nhổ !

c/ Khi "rửa mặt" cho thây ma ngụy SG đã chết bằng cách bỏ chữ ngụy quân, ngụy quyền , thì chúng vẫn cảm thấy hành vi của mình là bất lương, nên vẫn để lộ chân tướng bằng cách nói rằng, bộ sử có chỗ còn “sạn” và nên “tuyên truyền hạn chế !” rõ ràng là vì độc ác nên chúng THIẾU THÔNG MINH cần có, vì quá run sợ nên để lộ chân tướng hèn nhát của mình !
Nhận thức hành động phản bội này, chúng ta phải liên tục tấn công bọn lật sử để làm rõ trắng đen và loại trừ âm mưu quỷ quyệt của chúng, nhằm làm vẻ vang thêm Lịch sử chiến đấu của Nhân dân ta do Đảng ta lãnh đạo trong suốt hai cuộc kháng chiến Quang vinh của Dân tộc !

Tuy nhiên, gần đây chúng ta cũng phần nào đỡ uất hận, khi thấy tiếng nói của Đảng ta trên VTV1 tố cáo bọn phản bội lịch sử được phát ra, nhưng vẫn còn chưa đủ ! (Xem clip Đối diện kèm theo).
Chúng ta tha thiết kêu gọi Đảng hãy làm rõ âm mưu của bọn lật sử nói trên để chúng ta có một bộ sử trung thực cho muôn đời con cháu chúng ta học tập và tự hào !

LOÀI CHÓ HAY LIẾM MẶT

LOÀI CHÓ HAY LIẾM MẶT…!
Sau khi ký hiệp định Gieveve đình chiến ở VN, quân đội ta về Hà Nội, bắt đầu nhiệm vụ mới là xây dựng quân đội chính quy, hiện đại đồng thời cùng Nhân dân miền Bắc xây dựng nền tảng của thời kỳ đầu Xã hội Chủ nghĩa, làm chỗ dựa cho cuộc Cách mạng Giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ Quốc. Tuy bận rộn trăm công ngàn việc nhưng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh thường xuyên dành thời gian tự học để nâng cao mình, nhằm đáp ứng với nhiệm vụ mới, đồng thời ông cũng muốn thâm nhập vào các tầng lớp khác nhau trong Quân đội để tìm hiểu họ. Ông khiêm tốn học làm thơ của Trần Dần, Hoàng Cầm, học vẽ của Nguyễn Sáng, học nhạc của các nhạc sĩ trong Quân đội như Đỗ Nhuận, Văn Cao ...
Tên Thủ tướng Ngụy Phan Huy Quát và em trai hắn là Phan Huy Lê

Lúc này bọn Nhân văn Giai phẩm bắt đầu manh nha đòi Đảng không được lãnh đạo về văn học, nghệ thuật, chúng yêu sách đủ điều mang ý thức phản động. Vì được tiếp xúc nhiều với Đại tướng nên chúng sinh nhờn, tưởng có thể đề đạt nhiều thứ vô nguyên tắc thì Đại tướng sẽ nhân nhượng. Khi sự phản động của bọn NVGP đến lúc cao trào, chúng tụ tập nhau ra một bản kiến nghị trong đó đòi: Không cần Chính trị viên trong hệ thống văn nghệ; Đảng không cần phải lãnh đạo văn nghệ, Văn Nghệ Quân đội không trực thuộc Cục Tuyên huấn QĐ mà trực thuộc hội văn học toàn quốc v.v…
Trước khi công bố kiến nghị phản động này, chúng mời Đại tướng họp để đọc cho Đại tướng nghe…Nghe xong ông đập bàn quát vào mặt bọn này và nói đại ý: ”Các anh dẹp trò phản động này đi, các anh không được chống lại Đảng, các anh hãy tự cải tạo trước khi còn chưa muộn…” Cố chấp, bọn NVGP đứng đầu là Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Trần Dần, Trương Tửu liền ra các báo Nhân văn và Giai phẩm trong đó, chúng vu cáo Đảng, vu cáo các vị lãnh đạo, đòi tự do văn nghệ, tự do sáng tác…ý đồ thật của chúng là muốn lật đổ Cách mạng, lật đổ sự lãnh đạo của Đảng. Và kết cục bọn “liếm mặt chủ” đã phải chịu kết cục cay đắng, rơi xuống đáy của xã hội văn minh của Đất nước chúng ta !
Tên Nguyễn Mạnh Hà, một tên tôi tớ của tên Lê

Gần đây, bọn Phan Huy Lê, Trần Đức Cường, và lũ tôi tớ trong cái gọi là Viện sử học cũng mắc y chứng “liếm mặt chủ” như bọn quan thầy của chúng đã từng làm cách đây 64 năm: Theo một clip do tên Nguyễn Mạnh Hà trong cái gọi là “Ban biên tập bộ sử 30 tập” đã cho quay phim, theo đó y đã nói: “Một hôm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng gặp tên Phan Huy Lê (trong một cuộc họp với nội dung gì đó), ông Nguyễn Phú Trong chạy đến hai tay cầm tay của Lê và khẩn khoản :”Nhờ thầy hết sức giúp đỡ để cho bộ Quốc sử do thầy chủ biên sẽ thành công tốt đẹp…” !
Sự khiêm tốn của một Tổng bí thư, lẽ ra chúng phải hiểu đó là một lời khuyên, một quyết định giao nhiệm vụ, và là một lời động viên để bọn Lê phấn khích mà hoàn thành nhiệm vụ, viết Bộ Quốc sử cho đúng, cho trung thực, cho trung thành với sự nghiệp Cách mạng gian lao mà anh dũng của Đảng và Nhân dân, những trang sử được viết ra phải hiểu là đã thấm biết bao máu đào của nhiều triệu đồng bào và Liệt sĩ của chúng ta; đằng này chúng hống hách, cao ngạo, tưởng không có chúng thì không có ai biết viết sử, hay chúng giở trò gì để viết bậy trong Bộ Quốc sử như ta đang thấy thì Nhân dân ta và chiến sĩ ta sẽ chẳng biết gì…!

Cái trò ngạo mạn của con một chó được nuôi, vì hư đã liếm mặt chủ trong cuộc sống ta vẫn thường thấy là vậy, nó nhất định sẽ được dạy dỗ lại để thành con vật nuôi ngoan !!!