Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Nhóm 61 Đảng Viên "trung thành" là những kẻ đang phối hợp với Việt Tân phá hoại đất nước !


Hiện nay, trên mạng internet có nhiều ý kiến tranh luận về bức thư ngỏ của 61 đảng viên “trung thành” gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới lăng kích của các tác giả khác nhau về cùng một vấn đề, có nhiều tác giả đăng bài phản đối kịch liệt, cũng lắm người tán thưởng vỗ tay, người nói thế này, người nói thế khác, cũng có người dùng các thủ thuật để che giấu mục đích của mình.

Với bức thư được đăng tải ngay trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XII của Đảng, “61 Đảng viên trung thành” đã lựa chọn thời điểm hết sức “hợp lý”, phần nào thể hiện sự "quan tâm lo lắng" của họ đến thời cuộc, đến vận mệnh của Đảng, tương lai thể chế chính trị của nước nhà.
Bản thân tôi cũng chú ý đến câu chuyện về bức thư này và đã đọc nhiều bài viết của nhiều tác giả, với nhiều hướng khác nhau. Nhất là, sau khi đọc bài của Minh Tâm về trường hợp ông Đoàn Văn Phương một trong 61 người được cho là ký tên vào thư ngỏ. Theo bài viết, ông Phương vừa không là Đảng viên, lại vừa không biết gì về bức thư này. Sau đó, tôi đã cất công tìm hiểu thêm về những nhân vật của nhóm người tự xưng là “61 Đảng viên trung thành với Đảng” này, mà theo thông tin đăng tải là đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh và thật bất ngờ khi trường hợp của ông Phương không phải là trường hợp duy nhất, mà trong nhóm người này còn có nhiều nhân vật khác cũng gần như vậy. Sau khi tìm hiểu, thì có 22 người đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, trong số đó, một số nhân vật thời gian gần đây nổi tiếng trên mạng với những ý kiến đi ngược đường lối chủ trương của Đảng, tham gia vào nhiều thư ngỏ khác nhau nhưng cùng một mục tiêu đó là đòi Đảng từ bỏ vị trí cầm quyền, kích động biểu tình gây mất ổn định an ninh trật tự như Kha Lương Ngãi, Hà Quang Vinh, Tương Lai, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên... Đặc biệt hơn, trong đó có người đã bỏ sinh hoạt Đảng từ lâu, không còn là Đảng viên nữa như Lữ Phương; có người thì đã đi định cư tại nước ngoài, không tham gia bất kỳ sinh hoạt nào của Đảng là Cao Lập, thế mà họ vẫn tự xưng là Đảng viên, là Đảng viên “trung thành”.

Như vậy có thể thấy rõ rằng, tự nhận là nhóm Đảng viên “trung thành” nhưng lại có nhiều người không còn là Đảng viên nữa, hay không tham gia sinh hoạt Đảng nữa, vậy nhóm người này gửi thư ngỏ với mục đích gì? Có đúng thật là vì Đảng, vì sự phát triển của đất nước không, hay là do một thế lực nào đó, một tổ chức nào đó lôi kéo, tập hợp lại, rồi mượn danh Đảng viên, mượn danh “yêu nước” mà tạo nên một sự hỗn loạn về thông tin, gieo rắc những mầm mống độc hại cho xã hội tạo nên sự bất ổn về tư tưởng, an ninh, gây nhiễu loạn, gây bất ổn trong quần chúng nhân dân, chia rẽ mối đoàn kết của dân tộc. Ngoài 22 người đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, số còn lại của nhóm này phần đông đang ở Hà Nội, vậy trong số đó có trường hợp nào giống như các nhân vật vừa nêu hay không? Đề nghị các cơ quan chức năng của Hà Nội sớm công khai để mọi người hiểu rõ bộ mặt thật của nhóm tự xưng là 61 đảng viên “trung thành” này.

Trong giai đoạn mà toàn Đảng, toàn dân đang chuẩn bị cho một đợt sinh hoạt chính trị trọng đại là Đại hội lần thứ XII của Đảng, bên cạnh những phấn đấu, quyết tâm của đại bộ phận đảng viên và quần chúng nhân dân phải chăng là một dàn hợp xướng lỗi nhịp của những cái gọi là nhóm 61, nhóm 72, nhóm café nhân quyền, nhóm họp mặt dân chủ, nhóm nhà báo, nhà văn độc lập…, cho dù khoác lên mình tấm áo mới là chống Trung Quốc, nhưng thực chất là chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và Nhà nước. Các nhóm này thông qua nhiều con đường khác nhau, nhiều phương thức khác nhau, nhưng mục đích cuối cũng vẫn là tiếp tay cho Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại sự lãnh đạo của Đảng, chống lại sự phát triển của đất nước, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, cũng như làm tổn hại niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng.

Mỗi một người dân đều có cách yêu nước của chính mình, nhưng yêu nước phải gắn với xây dựng và bảo vệ đất nước, đừng biến tình cảm thiêng liêng đó thành cơ hội cho việc tuyên truyền chống phá Đảng và Nhà nước, bóp méo sự thật, tạo sự mơ hồ, gây ra những lệch lạc về mặt tư tưởng, tạo ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội. Trong muôn vàn khó khăn của thời cuộc, chặng đường đi đến đích cuối cùng còn dài, thử thách còn nhiều và chắc sẽ còn nhiều kẻ như những nhóm người này, mượn danh vì dân tộc, vì đất nước hay khoác lên mình tấm áo dân chủ rồi tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói bất chấp cả kỷ cương của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Cho dù họ có cố gắng nói như thế nào đi chăng nữa, thực tiễn vẫn là thước đo đúng đắn nhất của chân lý, và rằng bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát tất cả những gì cản đường phát triển của đất nước của dân tộc.
Tân Vinh
Theo SGGP: Bài: Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61 của Tân Vinh

Thứ ba, 04/11/2014, 16:41 (GMT+7)http://www.sggp.org.vn/xaydungdang/2014/11/366020/#sthash.0xaFFkip.dpuf

VỀ VIỆC CAO QUANG ÁNH ĐƯỢC BẦU VÀO HẠ NGHỊ SĨ MỸ

Cao Quang Ánh trở thành một Hạ nghĩ sĩ Mỹ là điều bình thường, không có gì là lạ. Thế mà những người Việt chống cộng mù quáng ở Mỹ lại nhảy cẩng lên và la hét rằng: rồi đây Cao Quang Anh sẽ giúp họ tiêu diệt Cộng Sản Việt Nam nhanh chóng, ngày về lại Sài Gòn của bọn họ đã hiển hiện !

Obama một người da đen,người Phi chính hiệu, nhưng được đẻ ở Mỹ, theo luật Mỹ anh ta có thể trở thành Tổng thống.

Trở thành một Hạ viện Mỹ, Ánh phải bảo vệ quyền lợi Mỹ, phục vụ cho Mỹ và mọi việc làm của anh ta phải bị nước Mỹ giám sát và chi phối.
Tổng Thống Mỹ cũng y như thế, dẫu một hành vi làm bất lợi cho nước Mỹ Tổng Thống Mỹ có thể bị giết một cách phũ phàng như :
Garfield, James A., John F.Kennedy, Robert F.McKinley, William,Lincoln, Abraham....

Cho nên thực ra là Nghị sĩ, cũng như Tổng thống Mỹ chẳng có nhiều quyền lực như người ta vẫn tưởng, chẳng qua họ chỉ là người đại diện thực hiện ý chí của bộ máy Đại Tư bản ngồi phía sau giật dây chỉ huy họ mà thôi !

Nixon tên Tổng thống độc ác nhất, vừa lòng chủ nghĩa Đại Tư Bản Mỹ -Bộ Máy Buôn Bán Vũ Khí Mỹ nhất, nhưng rốt cục hắn cũng bị kicked ass do những người ngồi trong bức màn đó thấy him chẳng còn mang lại lợi ích gì trong cuộc chiến đẫm máu thanh niên Mỹ ở Việt Nam, nên vụ Scandal of Watergates  được made up ra để tống khứ y vào sọt rác chứ chẳng phải vì nghe trộm, nghe cướp gì ráo !

Trở lại vụ Cao Quang Ánh thì ta cũng sẽ thấy, him sẽ chẳng làm được cái quái gì cho người Việt Chống Cộng đang vất vưởng ở Mỹ vì thật ra số người Việt này bị người Mỹ: "Considering as disturb rubbish drifted to the West Coast so we had to picked them up..this was a very terrible mistake !"

Rồi để trả công cho nhóm người lưu vong u tối  đã bầu cho, Ánh ký một cái đơn "Đề nghị Mỹ đưa Việt Nam trở lại CPC - các  nước mà Hoa Kỳ đáng quan tâm về tự do tôn giáo - nhưng Ánh thừa biết rằng cái đơn đó sẽ bị Thượng viện Mỹ ném vào sọt rác như nhiều người trước Ánh đã nịnh bọn lưu vong nên phải làm, nếu không Ánh sẽ bị bọn họ tru tréo vu cáo là thân Cộng !


Chúng ta nên  nhớ rằng, người Việt chống Cộng ở Mỹ rất vui mừng khi thấy Tổng thống Mỹ cử mấy ông Đại sứ Mỹ tại VN có tiếng là "ghét Cộng" như:
Raymond Burghardt, Michael W. Marine, Michael W. Michalak ,bọn lưu vong chống Cộng tin tưởng rằng, rồi đây chẳng bao lâu nữa, bọn CSVN sẽ chết  tươi vì tài ba chống cộng và truyền bá "dân chủ" của các vị Đại sứ này, rồi thì sẽ có ngày bọn họ đuợc Mỹ đặt trở lại ngồi trên ghế ở Sài Gòn tha hồ mà kiếm chác, cướp bóc sau 30 năm  những cái ghế đó bị CSVN cướp đi!

Nhưng khi mấy vị này sang Việt Nam, họ không làm gì nỗi để chống Cộng theo "Đơn đặt hàng" của bọn người u tối trong nhóm lưu vong chống lại Tổ Quốc, thì bọn chúng liền la lối đòi cách chức, vu cáo, lăng mạ, nói xấu là các vị Đại sứ này đã bị "CSVN mua chuộc và đã bị cho ăn thuốc lú..."

Thật ra những vị đại sứ Mỹ đều phải làm theo chính sách của Các Nhà Đại Tư bản - Bộ Máy Buôn Bán Vũ Khí Mỹ, khi họ thấy còn có thể gặt hái gì đó ở Việt Nam thì họ điều khiển các vị Đại sứ đó làm theo họ cho dù tiếng khóc xé lòng của bọn người chống Cộng ngày càng ai oán, và cho dù ăn ở Mỹ, sống ở Mỹ hơn 35 năm mà cái đầu của bọn lưu vong chống cộng hãy còn rỗng tuếch về chính sách đối ngoại của Mỹ!

Cái lợi mà người Mỹ nhìn thấy được từ dúm người Việt chống cộng này là mấy ballots rẻ mạt của họ trước các cuộc bầu cử mà thôi, nhưng nó đỏng đảnh đáng ghét, đáng khinh bỉ và tanh tưởi biết nhường nào...

CTH





Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Cái Lá đa cuối cùng che bộ mặt thật của Nguyễn Văn Hải đã bị rớt xuống khi anh ta Tung hô Cờ Ba Que tội ác !


Ngày 21/10/2014 Nguyễn Văn Hải, biệt danh là Blogger Điếu Cày được Chính phủ Việt Nam cho phép sang định cư ở Hoa Kỳ theo nguyện vọng của ông ta.
Ban đầu có dư luận là Việt Nam trục xuất Nguyễn Văn Hải sang Mỹ, nhưng không phải vậy, theo các hãng tin đáng tin cậy như BBC, VOA ,Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ  bà Marie  Harf và  Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội…thì Nguyễn Văn Hải đã làm đơn đề nghị chính phủ Việt Nam cho định cư ở Mỹ sau khi chấp hành án phạt tù được 2 năm (thời hạn  án tù 12 năm)  trong vụ án : “Tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Trong cáo trạng của Tòa án tp. Hồ Chí Minh còn làm rõ Nguyễn Văn Hải và một số thành viên của đảng Việt Tân khác từ 2006-2008  nhiều lần sang Phuket (Thái Lan) tham dự các khóa huấn luyện về “Phương thức đấu tranh dân chủ bất bạo động." nhưng thực chất là lớp đào tạo cách tuyên truyền xuyên tạc, vu cáo làm mất uy tín của chính phủ,  âm mưu lật đổ Chính quyền Việt Nam do đảng khủng bố Việt Tân xúi giục .


Nhóm "thanh niên Cờ Vàng" thực chất là bọn Tàn quân Sài Gòn đang sống vất vưỡn ở Hoa Kỳ ra đón Đảng viên Việt Tân Nguyễn Văn Hải "Điếu Cày" vừa từ Việt Nam tới.
Việt Tân chính là tên viết tắt của Việt Nam Canh Tân Cách mạng Đảng do đảng trưởng Hoàng Cơ Minh, một thiếu tướng của tàn quân Việt Nam Cộng Hòa trốn chạy sang Mỹ được các giới quân phiệt Mỹ và nhóm người xấu trong quân đội Thái Lan hỗ trợ cho mượn các vùng đất ở các tỉnh Đông Bắc Thái Lan: Buntharik, Ubon Ratchathari, vùng thung lũng Sirindhorn  để làm hang ổ, rồi làm cái gọi là "thành lập Đảng"  (9/1982) giúp xây dựng chiêu mộ bọn tàn quân Sài Gòn lang thang đói ốm trên khắp thế giới về đây để thành lập đội quân “Đông Tiến”.


Với phương thức hoạt động là khủng bố kết hợp bạo lực vũ trang để tạo tiếng vang, Việt Tân  thực hiện âm mưu móc nối với Khơ-me đỏ của Polpot, với tàn quân FULRO của Ksor Kok đang hoạt động vùng Tây Nguyên Việt Nam và liên hệ với tàn quân phỉ Vàng Pao ở  Lào thành lập liên minh Đông Tiến thực hiện các hành vi khủng bố và tiến đến đánh chiếm Tây Nguyên, kêu gọi tàn quân Sài Gòn đang dấu mặt ở miền Nam Việt Nam ngóc đầu dậy tham gia “kháng chiến”, thành lập chính phủ, kêu gọi lực lượng Hoa Kỳ và nước ngoài can thiệp bằng quân sự tiến lên đánh sập chính quyền Việt Nam, phục hồi Ngụy quân Sài Gòn và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa !.. Nhưng khi Hoàng Cơ Minh và đồng bọn vừa vượt qua sông Mê-Kông mới đặt chân lên đất Lào đã bị các lực lượng quân sự đia phương của Lào chặn đánh, chia cắt tiêu diệt hàng trăm tên, bắt sống hàng chục tên khác. Vì bản chất hèn nhát của tên tàn quân Ngụy nên Đảng trưởng Hoàng Cơ Minh đầu hàng ngay khi dân quân Lào mới nổ loạt đạn đầu, nhưng sau đó lợi dụng sơ hở của đối phương, y tìm cách trốn chạy đã bị lạc trong rừng Lào và đã bị thú dữ ăn thịt sau đó !
Nguyễn Văn Hải tự vạch bộ mặt thật của mình là "đám cờ vàng lưu vong "
những kẻ đã làm tay sai cho ngoại bang bị nhân dân ta ném xuống bùn nhơ.

Âm mưu dùng thủ đoạn quân sự gây tội ác khủng bố bị thất bại, Việt Tân chuyển sang chiêu bài “đấu tranh bất bạo động”, chúng tìm cách vận động những người trong chế độ Sài Gòn lưu vong ở Hoa Kỳ, Úc, Pháp hỗ trợ tài chính nhằm tung tiền mua chuộc những phần tử xấu, kẻ lười lao động, bọn bất mãn ở Việt Nam tham gia vào những hoạt động phá hoại của chúng, trong đó có những tên như Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Xuân Nghĩa và nhiều tên chưa lộ mặt khác…Nhiều tên là đảng viên Việt Tân nhưng lại đội lốt “dân oan” như Trần Khải Thanh Thủy và Ni cô Thích Đàm Thoa (Yên Dũng, Bắc Giang), hai người này được Việt Tân giao làm “đại diên cho dân oan” nhưng thực chất là dùng tiền của Việt Tân mua chuộc một số người xấu để họ tụ tập tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng (Hà Nội) để lua loa, ăn vạ đòi đất, đòi đền bù, dọa tuyệt thực, dọa tự thiêu v.v…rồi quay phim, chụp ảnh gửi về Mỹ để làm chứng từ thanh toán với Việt Tân. Mọi người còn nhớ những năm 2004-2008  vì tranh ăn, Ni cô “dân oan” Thích Đàm Thoa  đi truy tìm TKTT để: “Tao lột truồng con lưu manh đó ra vì tội ăn chặn tiền của  Việt Tân cho dân oan biểu tình ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng”, còn TKTT thì dọa lại “Có ngày tao sẽ tạt axit vào mặt con đĩ  trọc đầu đó !”…

Nói ra điều này để mọi người cảm nhận được bản chất hèn nhát, côn đồ và luôn vì tiền của đảng viên Việt Tân mà Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) là một đảng viên cỡ bự được phe chống Cộng ca ngợi và thường được nêu gương  thậm chí được một vài tổ chức chống phá Việt Nam như  HRW, PCJ... trao giải thưởng , chúng còn khoác lác sẽ cho Hải giành giải Nobel Hòa bình !?



Nguyễn Văn Hải được những người lưu vong chống  Cộng điên cuồng và mù quáng  vác Cờ Ba Que ra đón tại sân bay, điều đó nói lên Hải hoạt động cho việc phục hồi  quân Ngụy-Sài Gòn chứ không 
vì tự do, nhân quyền như  Hải và đồng bọn rêu rao.
Kết cục bi hèn của kẻ phản bội Tổ Quốc Bùi Tín chạy về phía kẻ thù trong những năm 90 thế kỷ trước, tưởng sẽ làm thức tỉnh những kẻ lười biếng, bất mãn trông chờ vào sự bố thí của người khác.  Ban đầu  khi mới "chiêu hồi" đi đến đâu Bùi Tín cũng được những người chống cộng mù quáng giương cờ ba que để tung hô chào đón, khen thưởng và chiêu đãi, dần dà họ mới hiểu ra rằng, những kẻ một khi đã phản bội lý tưởng ban đầu của mình để chạy đến chỗ có thể kiếm ăn được, thì trước sau gì kẻ ấy cũng sẽ phản bội lại ông chủ mới nếu kẻ đó tìm thấy chỗ có thể kiếm được miếng ăn khác to hơn ! Ngày  nay Bùi Tín đã bị người Việt lưu vong khinh bỉ và lăng nhục, họ coi Bùi Tín là “tên hàng thần lơ láo phận già tanh hôi “, là “tên Bùi Bất Tín, kẻ cải đạo về với quỷ” ! Tín đi đến đâu đều bị nguyền rủa, ném cà chua trứng thối vào mặt, Tín bây giờ như một tên tội phạm sống lén lút thảm bại !   
  
Còn số phận của những đảng viên Việt Tân đó ra sao khi họ được “thoát khỏi nhà tù lớn Việt Nam” để sang miền đất hứa - tại hang ổ Việt Tân của họ - , hãy nghe TKTT chửi Việt Tân như thế nào khi ả sang Hoa Kỳ “tị nạn” vì đã “hoàn thành sứ mệnh đảng giao” và đã bị Việt Tân “vắt chanh bỏ vỏ”  ra sao:

               Nếu ở Việt Nam, mình chấp cả bộ công an thì ở Mỹ mình chấp cả tổng vụ Việt Tân, cứ tu 7 kiếp đi hãy nói chuyện với một người (mentalité) và trình độ như mình... Chắc chắn mình chỉ thua họ về sự lèo lá, mánh khóe, ăn bẩn mà thôi (14 năm trục lợi trên xác chết của chính anh ruột, bác ruột, cậu ruột ) ra cả tờ kháng chiến để viết về “bề dày thành tích và ối đỏ chiến công” của lãnh đạo hồn ma trong khu chiến và 10.000 kháng chiến quân tưởng tượng ...cho nên, dẫu có là quán quân về mặt nói láo như cộng sản cũng phải gọi Việt Tân bằng cụ.”

(xem bài  đăng đầy đủ của TKTH trên tờ : http://www.tiengchimviet.com/2014/01/tran-khai-thanh-thuy-cay-muon-lang-gio.html).


Trần Khải Thanh Thủy suy sụp trả lời PV VOA khi bị Việt Tân khai trừ vì tội hỗn láo với Đảng phó Hoàng Cơ Định
 Số phận của Nguyễn Văn Hải đã được dự đoán, kết cục cũng sẽ thảm hại như Bùi Tín, Trần Khải Thanh Thủy hay Nguyễn Chí Thiện, Bùi Kim Thành, Nguyễn Chính Kết… mà thôi. Dưới sự tán dương cực đoan của những người chống Cộng mù quáng ở nước ngoài Nguyễn  Văn Hải được bọn họ chào đón bằng những lá cờ ba que đại diện cho cái thây ma tội ác VNCH đã  bị nhân dân miền Nam quẳng vào đống rác cách đây 40 năm rồi;  chứng tỏ Nguyễn Văn Hải là kẻ đã bán mình cho lũ quỷ để cùng với chúng thực hiện giấc mơ hão huyền là phục hồi cái chính quyền bù nhìn, nô lệ, chuyên làm tay sai  cho Pháp rồi đến  Mỹ, rước kẻ thù vào bắn giết nhân dân, hủy diệt đất nước, làm điêu linh dân tộc;  một chính quyền tội ác, man rợ bị loài người văn minh nguyền rủa, một tập đoàn người vì tiền sẵn sàng bắn chết Tổng Thống của mình (Lật đổ Diệm Nhu 1/11/1963), nhiều lần tiến hành các vụ ném bom lên đầu lẫn nhau vì tranh ăn và tuân lệnh Mỹ, khi bị tấn công thì hèn nhát vứt súng ống, cởi  áo quần, tranh nhau lên tàu chạy trốn như một bầy dê chó để tự biến thành những tên lưu vong hèn nhục, chính những tên tàn quân đó hôm nay mang cờ ba que ra đón chào một đảng viên Việt Tân thoát ngục, điều đó càng lộ rõ bản chất lưu manh vì tiền của Nguyễn Văn Hải mà chẳng phải vì Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, yêu Tổ quốc như bọn chúng thường rêu rao;  cái lá đa cuối cùng che bộ mặt thật côn đồ, bẩn thỉu của Nguyễn Văn Hải đã bị rớt xuống !
Chế Trung Hiếu

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Bóc Mẽ “Đèn Cù” của Trần Đĩnh





Bóc Mẽ “Đèn Cù” của Trần Đĩnh




Trần Đĩnh là ai?

Sinh năm 1930, Trần Đĩnh tham gia Việt Minh vào năm 1946 lúc mới 16 tuổi, gia nhập Đảng công sản VN năm 1948. Tháng 12 năm 1945, do hoàn cảnh lịch sử, cơ quan ngôn luận của ĐCS rút vào hoạt động bí mật và cho ra đời và xuất bản tờ báo Sự Thật. Trong thời gian này Trần Đĩnh được điều về viết cho báo. Sau đó, ông được đưa qua học 5 năm tại đại học Bắc Kinh, từ 1955 cho tới 1959. Về nước ông làm ở báo Nhân Dân, tham gia nhóm “xét lại chống Đảng” nên bị xử lý vào năm 1967. Không bị bắt như anh ruột ông là Trần Châu cùng nhiều người khác, nhưng ông bị kiểm thảo và buộc phải đi làm công nhân đúc chữ một thời gian, sau đó được quay lại làm báo (Trần Châu bị bắt vì đánh cắp tài liệu tuyệt mật về trao đổi của VN và TQ để chuyển giao cho LX nhằm chặn viện trợ vũ khí của LX cho VN trong bối cảnh TQ và LX mâu thuẫn căng thẳng). Bước ngoặt đó đã làm Trần Đĩnh thay đổi hẳn tư tưởng rồi tuyên bố tham gia tranh đấu cho dân chủ cùng một số nhân vật bị xử lý trong vụ “chống Đảng”. Năm 1976, Trần Đĩnh bị khai trừ khỏi Đảng cộng sản, ông tuyên bố mình là một người yêu chuộng tự do dân chủ, ủng hộ những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam như Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Hà Sỹ Phu, Dương Thu Hương…

Trần Đĩnh, như trong tự truyện, đã tự nhận mình là người chấp bút tiểu sử của Hồ Chí Minh, viết hồi ký cho nhiều cán bộ cấp cao như Trường Chinh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Lê Thanh Nghị, Nguyễn Duy Trinh…mặc dù không có tài liệu kiểm chứng, hình như là tự đánh bóng.

Mới đây, bắt chước Huy Đức (chắc thấy Huy Đức kiếm bộn) ông cho xuất bản ở Mỹ cuốn tự truyện “Đèn cù” với nhiều thông tin, tư liệu được giới dân chủ cuội tung hô. Tuy nhiên, hậu sinh khả úy, Huy Đức có cái chất lưu manh hơn qua thủ đoạn “mượn lốt hổ” việc viết hồi ký cho ông Võ Văn Kiệt để đi khắp nơi, kể cả chốn thâm cung để lấy tư liệu, phỏng vấn những nhân vật tai to mặt lớn. Đến khi ông Võ Văn Kiệt chết, Huy Đức trở mặt bán lòng tự trọng của một “ngự sử”  “sống để bụng, chết mang theo” để lấy đô la. Sách của Trần Đĩnh chẳng ma nào mua, đồng bọn phải đưa lên mạng và lập trang kêu gọi úy lạo cho Đĩnh.









 Đèn Cù viết gì vậy?



Ngót 600 trang “Đèn Cù” là một dạng hồi ký lịch sử kể về đời hoạt động và những sóng gió của đời ông, kể từ khi tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1946 đến nay. Nội dung cuốn sách tập trung vào 5 vấn đề, gắn liền với những thăng trầm của đời Trần Đĩnh. Đó là, thời mở đầu tham gia Việt Minh ở chiến khu; Cải cách ruộng đất; Đi học đại học báo chí ở Trung Quốc; Tham gia trong nhóm “xét lại chống Đảng” và những tháng năm sau khi bị khai trừ khỏi Đảng vào năm 1976.

Từ đầu cuốn sách cho đến kết thúc là chuyện kể về quan hệ, ảnh hưởng, tương tác của nhiều nhân vật chủ chốt của Đảng, Nhà nước, trí thức, văn nghệ sỹ nổi tiếng đối với Trần Đĩnh qua hàng chục năm cùng sống, cùng làm việc, cùng hoạt động, cọ xát. Tất nhiên là theo tự khoe và cảm hứng theo kiểu văn học của Trần Đĩnh. Cảm hứng mà như Trần Đĩnh đã viết trong phần nói về giai đoạn ở chiến khu: “Sớm nào chúng tôi cũng nằm sấp trên sàn thò đầu nhìn cụ chủ mở cửa thả dê ra rừng. Bốn năm chục con dê toàn cái chen nhau lao ra. Nhưng tới cửa con nào con nấy đều bị con dê đực chặn lại phủ nhay nháy mấy cái, việc mà chúng tôi đùa là “điểm đít” thay cho điểm tâm. (tr67)

Đèn Cù được viết như thế nào?

Như cách tự giới thiệu, Trần Đỉnh cho rằng đấy là một “tự truyện”, một thể loại nửa nạc, nửa mỡ mà nếu người đọc không có hiểu biết về phương pháp sáng tác thì rất khó nhận biết đâu là thật, đâu là hư cấu, đâu là tư liệu lịch sử, đâu là sáng tạo văn học. Bằng chứng là, suốt cả quyển sách ngót 600 trang tuyệt nhiên không có một dẫn chiếu tài liệu kiểm chứng nào (không như cách viết của Huy Đức trong “Bên Thắng cuộc”). Hoặc, chi tiết có tính “văn học” ở chiến khu Việt Bắc, cụ Hồ đi đái, Trần Đĩnh đi theo bị cụ mắng, khi đứng đái Trần Đĩnh cố liếc nhìn cái ấy của cụ thì chỉ thấy một đám đen đen, hồng hồng, đấy là cách viết hư cấu văn học. Những người đọc nhầm tưởng với loại hồi ký lịch sử, tin vào tư liệu trong sách là thật thì rất dễ bị nhầm lẫn, đánh lừa. Thủ pháp này được vận dụng với hầu hết nhân vật trong sách của Trần Đĩnh.

Với số lượng đồ sộ về nhân vật, những cái tên xuất hiện trong “Đèn Cù” hầu như đầy đủ các gương mặt chóp bu của chính thể Việt Nam. Từ những bậc tiền bối như cụ Hồ Chí Minh, Huỳnh Thúc Kháng, Trường Chinh, Nguyễn Lương Bằng, Lê Duẫn, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ… cho đến các tầng lớp kế tiếp đều được Trần Đĩnh điểm tên, điểm mặt, phác họa tính cách. Với thủ pháp “đồng hiện” xen lẫn giữa cái hiện thực với cái quá khứ, xen lẫn chép sử với hư cấu, Trần Đĩnh đã đưa hết họ vào sách của mình, bắt chước “Chiến tranh và hòa bình” của Tônxtoi. Chỉ có điều, những nhân vật của Trần Đĩnh hiện ra chủ yếu là những mặt xấu, trừ người thân của Đĩnh như cô Hồng Linh.

Mỗi con người, mỗi số phận nhân vật xuất hiện trong “Đèn Cù”, nhất là những nhân vật phản diện theo dụng ý của Trần Đĩnh đều có những tính cách na ná nhau, thủ đoạn, nhẫn tâm, thực dụng, dục vọng… Trần Đĩnh không ngại ngần xếp cả những nhân cách đáng kính của dân tộc như cụ Hồ Chí Minh, Lê Duẫn, Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh… vào tuyến đó. Cách mô tả họ của Trần Đĩnh là nói ít về ưu điểm, nói nhiều về nhược điểm khiến họ méo mó. Chẳng hạn, Khi nói về ông Võ Nguyên Giáp Trần Đĩnh viết “Giáp là con nuôi mật thám Marty, vào đảng man, nịnh Cụ Hồ để Cụ o bế” (tr67). Văn Tiến Dũng hay ông Đỗ Mười “Dũng thợ may gần công nhân hơn Thái. Hay sau này Đỗ Mười thợ sơn, thợ hoạn lợn thì ưu tú hơn đứa được học cao” (tr93) đoạn mô tả Tố Hữu và Xuân Diệu ở chiến khu thế này: “Tố Hữu một trưa dậy ra suối giặt quần đùi. Ca cẩm với Kim Lân: – Xuân Diệu nó mó máy mà tuột bu nó mất xích, mệt quá! Mà hai hôm nay lại cơm ăn toàn với măng.” (tr30).
Nhiều chỗ lắm, đọc kỹ mới thấy cái trơ tráo, nham hiểm của Trần Đĩnh.

Ý đồ của “Đèn Cù” là gì vậy?

Hạ bệ thần tượng, gây thù hận. Có vậy thôi.

Ngón hạ bệ thần tượng thì xưa nay nhiều kẻ vẫn làm, phương pháp chủ yếu vẫn là moi móc những chuyện đời tư, hư cấu những chuyện không có thật mà không dễ kiểm chứng, tiếu lâm để vẽ chân dung nhân vật. Qua bàn tay nhào nặn của họ, những con người đáng kính bỗng chốc trở thành méo mó, tầm thường.

Khác với những cây bút chống cộng cực đoan, cơ hội chính trị hiện tại, Trần Đĩnh có lối bôi nhọ bạo liệt hơn. Trần Đĩnh không ngại ngần khi động chạm đến những nhân vật ở tầng nguyên thủ quốc gia mà lâu nay vẫn được dân chúng mến mộ, tôn thờ, đưa lên cả bàn thờ gia tiên, lập đền thờ. Những nhân vật như Cụ Hồ khi mất hàng triệu người đứng dưới trời mưa khóc nức nở, như tướng Giáp khi mất hàng triệu người xuống đường đưa tiễn. Chạm vào họ là chạm vào dân tộc. Trần Đĩnh ngu ư, không hề, vấn đề là do quá chú mục vào “đặt bẫy” thù hận nên quên. Trong Đèn Cù, nếu dẫn ra đây thì nhiều lắm, sợ làm mất thời gian của bạn đọc, tôi chỉ nói đến một trường hợp mà cả dân tộc Việt Nam, thậm chí là thế giới tôn vinh, đấy là cụ Hồ Chí Minh. Đến cả cụ Hồ mà Trần Đĩnh cũng bôi tro, trát trấu bằng những chi tiết “vô đạo” như cụ cùng ông Trường Chinh đi dự buổi xử tử bà Nguyễn Thị Năm – Cát Long Hanh “Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt”.(tr82) Còn đời tư thì vợ này vợ nọ, nhân tình, nhân ngãi như cô X, cô Y ở Cao Bằng, Móng Cái… Có đoạn, Trần Đĩnh viết thế này: “Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái P.M. (Phương Mai) tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy P.M. (Phương Mai) đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ”. (tr28)

“…Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc “giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người “kháu” nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ”. (tr30)

Cứ thế, mọi nhân vật đều trở nên méo mó, bé mọn, bất chấp việc tối kị là vu cáo những con người được nhân dân “phong thánh” như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp…

Để gây thù hận, Trần Đĩnh đã xát muối, đục khoét vào những vết thương vốn đã liền da như “Cải cách ruộng đất”, “Xét lại chống Đảng”… Cái thâm hiểm của Trần Đĩnh là tung những vấn đề “có thật”, ngụy tạo thêm chi tiết để “đánh bã” lớp trẻ, những người không có thông tin xác thực đối chứng. Điều này được phơi bày qua cách viết ngụy tạo bằng chứng lịch sử, bóp méo sự thật, thổi phồng hậu quả.

Chỉ dẫn ra một chi tiết, khi viết về cải cách ruộng đất, Trần Đĩnh đã dùng cách hư cấu văn học để mô tả cho bằng được cái ác. Trần Đĩnh kể là đã viết một bài báo về vụ tử hình bà Cát Long Hanh (nhưng không nhớ nó là bài gì), trong đó có chi tiết “Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất… Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?” Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy…” (tr8). Cái chi tiết mua áo quan và dẫm cho xương gẫy răng rắc thật hữu dụng cho mục đích của Đĩnh.

Còn tệ hơn, ở chi tiết đấu tố cụ thân sinh ông Phan Đăng Lưu (một chí sỹ cách mạng tiền bối). Trần Đĩnh viết “Chu Văn Biên (đội cải cách) ký lệnh xử tử bất kỳ ở đâu. Chính hắn sai trói gô bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài, lùa ông cụ vào đòn ống khiêng lên trại tù rồi sau cụ chết mất xác. Khi bị khiêng đi, cụ cứ chửi chúng mày khốn nạn, thằng Lưu kia, mày theo cộng sản để cho đàn em cộng sản của mày đối xử với tao thế này à? Du kích khiêng ông cụ lại đánh đá ông cụ…”. 
Sự thật, Trần Đĩnh đã phịa ở chi tiết “bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài”. Cụ Phan Đăng Tài mãi sau này, những năm 1980, vẫn còn biên soạn sách. Trong đó, có thể kể đến những bộ về ca dao tục ngữ. Cụ Phan Đăng Tài là cha ruột của nhạc sĩ Hồng Đăng. Và đồng thời, cũng là cha ruột của một phóng viên ở báo Nhân Dân (cơ quan cũ của Trần Đĩnh và Bùi Tín). Cụ Phan Đăng Tài chỉ là ngang hàng với cụ Phan Đăng Lưu. Là anh em, không phải cha/chú/bác của Phan Đăng Lưu.

Còn cái câu cụ chửi khi bị lùa vào đòn ống, khiêng đi: “chúng mày khốn nạn, thằng Lưu kia, mày theo cộng sản để cho đàn em cộng sản của mày đối xử với tao thế này à?”. Sự thật, cải cách ruộng đất diễn ra những năm 50, còn ông Phan Đăng Lưu đã hi sinh năm 1941.

Còn quá nhiều những chi tiết trong “Đèn Cù” kiểu như vậy, Trần Đĩnh cứ say sưa với mục đích kích động thù hận đến bất chấp sự thật lịch sử mà ai cũng biết. Đấy là cái sự ngu.

Còn nhiều lắm những thứ rác rưởi trong Đèn Cù, nhưng thôi, chỉ làm mất thì giờ của bạn đọc. Tôi chỉ có một lời khuyên thế này: Đừng mất thời gian với những rác rưởi ấy.


Nguồn Mõ Làng

http://molang0205.blogspot.com/2014/09/boc-me-en-cu-cua-tran-inh.html


Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

Bài thơ kỷ niệm 50 năm sự kiện Vịnh Bắc Bộ

Gửi Anvaret (1)

Thế nào, bạn có khoẻ không ?
Tôi thì vẫn thế...
Lòng nhớ mãi buổi chiều năm ấy
Trên Vịnh Bái Tử Long...
Anh mang bom giết hại dân lành  !
Còn Tôi, một công nhân Vùng mỏ
Ta gặp nhau trong tình huống diệu kỳ ! :

Trước đó  năm phút, anh hung hăng nhào lộn
Ném bom tan tành Thị xã Hòn Gai
Nơi ấy, chẳng liên quan gì tới Mỹ
Mà sao anh nỡ tuân lệnh giết người ?
Chiếc F105 của anh điên như "Thần Sấm" (2)
Ném những quả bom, in Sao Vạch  tự hào !
Tin em gái chết  ở Phà Bãi Cháy
Tin sập nhà vùi hàng chục xác  trẻ thơ...
Chùa Long Tiên tên lửa Hoa Kỳ  thiêu  rụi,
Núi Bài thơ ụ  cao xạ  gào thét trả  thù...



                             Tàu chiến của Hải quân Việt Nam
                  trong trận đánh tại Lạch Trường Ngày 5/8/1964

Những đường đạn sáng ngời Chân Lý
Đập nát quân thù, vít cổ "Con ma"
Và chính mi, tên Phi Công hèn nhát
Mày mang cái tên nghe đến buồn cười
Anvaret !
Mày đại diện cho sự thù ghét,
Mày tượng trưng cho quân Khủng bố Hoa Kỳ
Mày mang cái chết dấu trong chiêu bài Dân Chủ
Thứ Dân Chủ Lưu manh chẳng bán được nữa rồi !
                                *     *
                             *
Hôm nay viết cho Anh sao lòng  vẫn sục sôi
chiến trận:
Nhớ hoài hôm tôi bắt được anh
Gương mặt tái, hai tay giơ cao ngất
Lá cờ hàng màu trắng vẫn còn đây (3)
Anh ngồi trong thuyền, lẩy bẩy chân tay,
Miệng cầu Chúa xin cho được sống !
Tôi thương tình, cho anh  một điếu
Giật hút liền…sao chẳng biết nói thêm .
Lời cảm ơn đúng là Du Đảng Mỹ !
Chuyện giết người như chuyện chơi game !?
Rồi vục mặt vào ăn, nhuồm nhoằm như cái máy
Thứ Văn Minh Hoa Kỳ làm Ghê tởm nhân văn !

Sóng gió tan  rồi quá khứ lướt nhanh,
Những cay đắng đã qua nay ta là bạn
Xin đừng mang bom đi giết hại người !
Để  những vết thương cho màu lành miệng
Có phải vậy không anh Anvaret ???

Tôi lại giật mình,  nghe tiếng bom rơi ?
Con trai của  anh lại theo chân anh đi ném bom đâu đó
Ở Bát-đa, hay  thành phố Mô-Sun ???
Ở Bờ Tây,  hay ở  Ngoại ô Bei-rút
Ở Ca-bun hay ở Candahan…?

Ôi, cái quân Du Đảng Hoa Kỳ…
Không thể ngừng đi bán rao Dân Chủ bằng bom !


5-8-2006


Nguyễn Kim Bảo - Người bắt sống tên Giặc lái đầu tiên Anvaret ngày  5-8-1964

(1)   Tên người Phi công lái chiếc F105 ném bom Hòn-gai bị bắn rơi và
bị bắt sông đầu tiên trong trận 5-8-1964
(2)    Mỹ gọi Máy bay phản lực tiêm kích F105 là Thần Sấm , F4H là Con Ma
(3)    Mỗi tên Phi Công Mỹ đều  mang theo mình một lá Cờ trắng – biểu
tượng của đầu hàng ! Lá cờ hàng của Anvaret nay còn giữ ở Bào tàng Hải
Quân Việt nam



Top of Form
Bottom of Form


Hỏi ông Nguyên Ngọc: Ông có còn nghĩ đến danh dự của mình nữa không?


[Bùi Nam Bình]
Tôi – một thanh niên thế hệ 8x, cùng nhiều bạn bè trang lứa của mình được biết đến ông NguyênNgọc khi còn ngồi trên ghế nhà trường, với tinh thần hừng hực của những anh hùng Núp, những người con Xô-man như Tnú, Mai, cụ Mết…, cái tinh thần “Đất nước đứng lên” với lửa rừng xà nu cháy rừng rực. Tôi đã từng kính trọng ông – một nhà văn có tài, có tâm với đất nước, với núi rừng Tây Nguyên.
Van doan doc lap việt nam
Thế nhưng, những năm gần đây, cũng là những năm ông Nguyên Ngọc đã cao tuổi, ông đã liên tiếp làm cho chúng tôi, những độc giả đã từng yêu mến ông, cảm thấy thất vọng vô cùng với những hành xử ngược đời của chính ông.
Đầu tiên là việc ông liên tiếp từ chối nhận các giải thưởng về văn học nghệ thuật – nhưng với cái cách từ chối “không giống ai”.
Năm 2000, ông được nhận Huân chương Độc lập. Nhưng ông không có mặt tại buổi trao Huân chương. Lãnh đạo Hội Nhà văn đến tận nhà riêng của ông để trao Huân chương thì ông nói rằng hôm đó ông bận việc ở Đà Nẵng. Nhưng mọi người đều hiểu nguyên nhân thực sự bên trong, vì trước đó ông được đề cử giải thưởng Hồ Chí Minh, nhưng không đủ số phiếu bầu, nên ông tỏ thái độ dằn dỗi, không thèm nhận huân chương Độc lập. Thiết nghĩ, nếu chưa đủ phiếu bầu là do uy tín của mình chưa đủ, tài năng, đức độ của mình chưa thuyết phục được lòng người. Dằn dỗi không nhận, rồi lại nhận, y như một đứa trẻ con đòi quà. Ông làm như vậy chỉ để cho bọn trẻ như chúng tôi cười chê thôi.
Thế rồi Hội Nhà văn lại đề cử ông một giải thưởng cao quý hơn, là giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật (năm 2001). Ông lại giở đúng bài cũ, không thèm đến nhận. Khi người ta mang đến tận nhà, lại nhận. Ôi, Nguyên Ngọc.
Tưởng đã xong, lại nổ ra vụ đình đám nữa. Lần này là năm 2011, vẫn bài cũ, từ chối nhận giải thưởng Hồ Chí Minh. Vẫn biết quyền nhận hay không là ở người nhận, nhưng sao ông đã đồng ý cho người ta làm hồ sơ, thủ tục, rồi đùng cái ông bảo “Không nhận”. Sao ông không thể hiện dũng khí từ chối luôn từ đầu mà cứ đến lúc xong đâu đấy rồi ông mới nói không. Rồi ông lên báo chí chém gió, vỗ ngực bành bạch về danh dự nhà văn và sự vô tư, trong sáng không màng danh lợi. Ôi, ông Nguyên Ngọc, ông làm chúng tôi nghĩ đến những một chiêu trò PR bản thân của chân dài óc ngắn Ngọc Trinh.
Ông lại tham gia vào đủ thứ chuyện khác nữa. Nào là cùng ký tên kiến nghị tước quyền của Đảng. Nào là phản đối Bô-xít Tây nguyên. Nào là kích động chiến tranh với Trung Quốc.
Và bây giờ ông cầm đầu cái nhóm vận động thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập”. Cái tên hay ho đến nỗi làm người ta liên tưởng đến nhóm Tự lực văn đoàn ngày xưa. Nhưng hỡi ơi, khi nhìn vào cái danh sách thành viên “Văn đoàn” của ông, người ta thấy rặt một phường gian manh, tục tĩu, cơ hội. Xin điểm vài gương mặt tiêu biểu nhé:
Bùi Chát (xếp ngay sau ông Ngọc trong danh sách): thuộc nhóm “Mở miệng” với những vần thơ đạt đến cao độ của sự tục tĩu. Đây ạ (xin lỗi người đọc vì phải trưng ra những câu tục tĩu đó để làm bằng chứng): “Bạn ơi giao hợp nơi đâu”; “Đờm, dãi, thịt, da, tinh, khí, phì, phào”;
Rồi đến Nguyễn Quang Lập, “nhà văn” đã từng kể “cùng với lũ bạn bảy, tám tuổi góp tiền sờ bướm con gái” và những câu văn gây sốc đại loại như: ‘đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L.” Ông Lập còn nổi xú danh vì cho rằng việc thực dân Pháp, đế quốc Mỹ tra tấn, đóng đinh vào đầu tù nhân ở Hỏa Lò, Phú Quốc chỉ là việc “khai thác thông tin”. Xin dành đôi lời với ông Lập: Liệu ông có bằng lòng cho nhà cầm quyền hiện nay “khai thác thông tin” theo cách trên – dù chỉ một chút – đối với bản than ông liệu có được không?
Rồi chốt trong danh sách là Vũ Thư Hiên, người đã không tiếc lời và cả những thủ đoạn hạ lưu hòng bôi đen hình ảnh người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa được thế giới công nhận là Hồ Chí Minh.
Rất tiếc trong danh sách của cái gọi là Văn đoàn độc lập, chưa có tên của “nhà văn” Lê Quỳnh Như với đệ nhất dâm thư “Sợi xích”. Cũng chưa có tên của nhà quản trị trang mạng Lauxanh hay Coithienthai vì những tên này đang bận thực hiện công việc của mình trong nhà đá vì hành vi tán phát văn hóa phẩm đồi trụy.
 Bùi Hằng một người nổi tiếng là côn đồ, chuyên gây rối     trật tự công cộng được Nguyên Ngọc tôn là Anh Thư Việt Nam
                             
Vậy đó. Những người mà ông Nguyên Ngọc định tập hợp lại để thực hiện cái mà như ông nói “một trong nhưng chức năng của văn học là thức tỉnh lương tri của con người”. Với bầy đàn như thế kia, thử hỏi ông định thức tỉnh cái gì?
Hệ thống lại toàn bộ những gì ông đã làm, người ta dễ dàng nhận thấy rằng: Không thể nói ông Nguyên Ngọc hoạt động thuần văn chương, không có mưu đồ chính trị. Chẳng những thế,                                                                  
ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Thưa ông Nguyên Ngọc. Với tất cả sự tôn trọng còn sót lại của chúng tôi đối với ông, xin kêu gọi ông hãy để lương tâm, danh dự dẫn lối, đừng để ảo vọng lợi danh che lấp trí tuệ của mình. Trở về đường ngay nẻo chánh, “Quay đầu là bờ”, nhận thức và từ bỏ hành động sai lầm không bao giờ là quá muộn.

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Thư gửi Tổng thống G.W Bush

Đôi lời giới thiệu:

Nhân nước Mỹ kỷ niệm 5 năm  ngày sự kiện tòa tháp đôi W.T.C ở New York và Bộ Quốc Phòng Mỹ Pentagon bị tấn công bằng máy bay, thảm kịch ấy đã gây cho cả nước Mỹ những nỗi  sợ hãi kinh hoàng, một người Việt Nam đã gửi cho Tổng thống Mỹ G.W. Bush một bức thư bày tỏ những khuyến nghị của mình, ngõ hầu muốn nước Mỹ không bị tái diễn những thảm họa như ngày 11/9/2001 nữa.
Xin hân hạnh giới thiệu với bạn đọc,



Hà Nội, ngày 11/9/2006
Thưa Ngài Tổng thống,

Vào lúc này cách đây đúng 5 năm, cái tin Toà tháp đôi W.T.C ở New York bị đánh sập lan truyền đi khắp thế giới. Trong trái tim của hơn 5 tỉ người trên hành tinh này mỗi người có mỗi nhịp đập khác nhau, thì cũng ngần ấy sự cảm xúc khác nhau khi họ nghe tin nước Mỹ bị tấn công bằng máy bay vào New York, Vào Pentagon và suýt chút nữa thì vào Nhà Trắng...

Ở nước Mỹ thì sự hoảng loạn lan truyền từ vùng cực nam South Padre Bach ( Texas) tới vùng cực bắc nước Mỹ Buford Williams (DC), và  từ vùng cực đông North Caroline tới vùng cực tây Steamboat Rock, hễ chỗ nào có người Mỹ thì ở đó có tiếng rú thất thanh và tiếng  cầu chúa hoảng loạn, ai ai cũng lao ra siêu thị nhét vội cái gì đó vào túi rồi đi mua hầm nhân tạo về nhà trốn khủng bố, té ra người Mỹ không hảo hớn như họ thường khoe khoang, dân tộc Mỹ của ngài Tổng thống cũng là một dân tộc "mạnh ai nấy chạy" và cũng tham sống sợ chết như những tên hèn nhát khác !
                                       Vụ tấn công vào Tòa tháp đôi WTC ở New York
                                       ngày 11/9/2001 làm cho cả nước Mỹ kinh hoàng

Trong khi đó thì nhân dân các vùng khác trên thế giới như Palestine, Iraq, Iran, Afghanistan, Vietnam, Nhật, Hàn Quốc, Triều Tiên, Campuchia, Laos, Kosovo...thì hối hả  mở tủ nổ sâm-banh và ăn bánh cookies để chào đón chiến công của những người Anh hùng Vô danh dám tiến công nước Mỹ để trả thù cho hàng triệu sinh linh vô tội đã bị người Mỹ giết chết trong các cuộc chiến tranh ăn cướp của nước Mỹ từ  Thế chiến thứ hai tới giờ.

Thế mà đã hơn 5 năm trôi qua rồi đấy, thật nhanh quá phải không ông Bush ??? Những nỗ lực của C.I.A nhắm tìm kiếm chính xác kẻ đã gây ra  tai hoạ cho nước Mỹ cũng còn lờ mờ cho dù những tin tức mới đây do Nhà trắng đưa ra về việc đã tìm kiếm được kẻ chủ mưu tổ chức vụ 11/9. nhưng dư luận của những người thông minh và lương thiện trên thế giới đều cho đó là "Counterfeit - Đồ giả" ! Bởi vì cái C.I.A của ngài Tổng thống luôn đưa những tin láo toét nhằm vu oan giá hoạ cho các nước mà người Mỹ chăm chăm vô cớ tiến công ăn cướp.  Như C.I.A đã báo cáo là Saddam Hussein có vũ khí huỷ diệt, có hoá chất độc giết người hàng loạt...rồi thì Saddam và Bin Laden là đồng minh "khủng bố nước Mỹ", và hôm nay khi những xác chết vô tích sự của thanh niên Mỹ cứ được nhân lên rồi cái quân ăn cướp Mỹ của ngài lại muốn chơi "bài chuồn" nên liên tục tuyên bố những tin do CIA đưa ra cho chính chuyền Iraq (Saddam Hussein) trước chiến tranh là những tin sai sự thật !!!


                            Lính Mỹ dùng nhục hình với lính Iraq bị bắt khi Mỹ xâm lược Iraq

Thưa ngài Tổng thống !
Tôi rất thông cảm cho Ngài , kể từ khi ngài ăn gian phiếu bầu với ông Gore để cố sống cố chết chạy vào Nhà Trắng đến giờ Ngài đã tỏ ra thua thiệt quá nhiều:
- Hôm nay chỉ có 23% người Mỹ nói YES với ngài có nghĩa là 77%  người Mỹ đã rất muốn tống khứ ngài ra khỏi Nhà Trắng mà ngài u mê không hề biết hoặc là  vì lì lợm mà ngài giả đò không biết !
- Ngài đã giả điếc không nghe thấy người Mỹ đi biểu tình ngang qua Nhà Trắng hô vang các khẩu hiệu" Bush is the biggest Terrorist in the World" ," Bush is the Biggest Liar" Thật là nhục nhã và khó chịu đến dường nào khi đường đường là một Tổng Thống mà bị 77% nhân dân của mình chỉ trích mình là tên khủng bố khốn nạn nhất trên thế giới. Nếu cho rằng Ông Bin Laden là tên khủng bố (theo quan điểm của chính quyền Mỹ) thì ngài Mr. US President  là tên khủng bố đê hèn nhất thế giới.
- Ngài đã quá "Say Máu Chiến Tranh" đến nỗi trận bão Katrina tràn qua vùng New Orleans làm chết hàng ngàn người, bao nhiêu nhà cửa, phố phường,  tài sản của nhân dân Mỹ ở vùng này bị huỷ hoại, xác chết trôi nỗi khắp nơi, chỗ nào cũng có cướp bóc, bọn hôi của nổi lên đánh lại với Cảnh sát Mỹ, sự việc ở đây một năm qua rồi mà cảnh tượng chẳng khác gì khi cơn bão vừa mới qua đây...Thưa ngài Tổng thống, ngài quên nhân dân ngài hay là ngài cố tình giết chết họ chỉ vì vùng này đa số là dân da màu....

Tôi nghĩ, nói dài Ngài càng khổ tâm hơn, nên tôi kết thúc ở đây và tôi chân thành khuyên ngài nên tránh cho dân Mỹ những trận hốt hoảng sợ chết  như vụ 11/9 /2001 thì hãy ngoan ngoãn làm như chỉ dẫn sau đây:
 - Rút hết quân Xâm lược Mỹ ra khỏi Iraq, Afghanistan, ngừng chém giết nhân dân vô tội ở đó.


                                      Tàn quân Sài Gòn được Mỹ nuôi dưỡng chờ thời
                               cơ đưa trở lại Việt Nam chống phá, lật đổ Nhà nước Việt Nam


-  Không Ủng hộ bọn tàn quân Nguỵ Sài Gòn đang lẫn trốn ở Mỹ, không tài trợ cho chúng qua các chiêu bài Dân chủ và Nhân quyền nhằm móc nối với bọn phản động trong nước tập trung trong cái gọi là Phong Trào Dân chủ Việt Nam để tiến hành các vụ khủng bố, gây  rối làm mất ổn định Việt Nam...
- Không chĩa mõm vào các sự việc nội bộ của Việt nam, Cuba, Triều Tiên, Iran và các nước có chủ quyền khác, chấm dứt ủng hộ bọn Phat-xít  Do Thái - Zionist giết người Arab Palestine và cướp đất của họ.

Nếu Nước Mỹ làm được  3 điều trên thì  tôi đoan chắc rằng Người Mỹ sẽ không bị có cái gương mặt tái mét, khóc than cầu Chúa cứu nước Mỹ  trong cái ngày khốn nạn 11/9 định mệnh ấy.
 Và tôi cũng đánh cược với Ngài Tổng Thống rằng, nếu nghe lời khuyên chân thành của tôi thì  tất cả các Đại Sứ Quán của Mỹ trên khắp thế giới sẽ không phải dùng kế sách Concrete BLocker  để che chắn sấm sét của loài người như khắp mọi nơi ta đã từng thấy mà cổng của các Sứ quán Mỹ  sẽ được thông thoáng, người Mỹ ra vào vô tư  giống như cổng Sứ quán của các Dân tộc lương thiện khác mà không hề sợ bị chào đón bằng bom và  sự căm phẩn của nhân loại đó thưa ngài...

    Gửi đến Ngài TT lời chào trân trọng,

            Một Người Việt Nam